Cười mình!

Khi mê thấy thật phi thường

Khi tỉnh lại thấy bình thường hơn ai

Bao lý thuyết, câu từ, đúc kết

Rồi cũng phải vứt hết sạch sanh

Sách, Kinh, Tri thức đồng hành

Dùng xong phải đốt càng nhanh càng mừng

Đừng để nó lao xao trong óc

Phảng phất ru êm trí não ta

Bao năm tưởng đó là hoa

Tỉnh ra mới thấy là ma hại người

Lời thì thầm, nhắc câu Phật dạy

Ý thăng hoa, sách vở Đông – Tây

Còn ca, còn tụng, còn say

Là còn vọng tưởng, chặn ngay Niết bàn

Ôi ranh giới – mong manh sợi chỉ

Nhận được ra, ơ nhỉ: 10 năm

Bờ Kia thấy lúc tuổi băm

Đến bốn mươi mới lặng thầm bước qua

Cười một tiếng, thấy mình ngu dại

Cười tiếng hai, cho cái oái ăm

“Đạo” đâu là cái xa xăm

Đạo mà nói được – mất tăm Đạo rồi

Đố đấy, mà Giải luôn rồi.

Ai bảo nghĩ lắm cả đời không ra

Ha ha ha

Trả lời

Bạn cần phải đăng nhập để gửi bình luận:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: