Nước đổ lá khoai

Tâm an trống rỗng 

Vào ra thoáng thông 

Đến một lúc, cả những lời chỉ dạy 

Cũng phải trôi tuồn tuột trên lá khoai 

Các câu kinh, lời kệ quý như vàng 

Vào tai này cũng phải đi ra tai nọ

Trí tuệ Lá Khoai không chút gì vướng mắc 

Không thì thầm nhắc nhở ngày đêm 

Không “ân cần”, không “cảnh tỉnh”, “dẫn đường”

Không “trăn trở”, “băn khoăn”, không “nghiên cứu”

Không gì cả, chẳng cần thêm gì cả.

Lá Khoai mở, mưa cứ tha hồ rơi 

Rơi vào rồi, thì cứ chảy xuống thôi 

Lá Khoai đây chẳng lưu gì lại cả 

Trong mở mang, thinh lặng giữa đất trời 

Trí tuệ sáng ngời, Nước Đổ Lá Khoai 🙏

Trả lời

Bạn cần phải đăng nhập để gửi bình luận:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: