Thiên đường và Địa ngục

ĐỊA NGỤC

Vậy bạn tưởng 

Có chỗ nào đau khổ hơn 

là sự dằn vặt, bế tắc, đè nén tâm mình?

Bạn tưởng có sự trừng phạt nào kinh khiếp hơn 

cảnh sống hai lòng, dối trên lừa dưới, tâm luôn bất an, căng thẳng?

Bạn tưởng có nơi nào đen tối, đầy ngạ quỷ kinh hoàng 

hơn là sự sợ hãi đang bao trùm tâm trí bạn 

hơn là nỗi tức giận, phẫn uất đang thiêu đốt tâm can 

hơn là những ngùn ngụt của hờn ghen, oán thán?

Bạn tưởng vạc dầu nào sôi sục và đáng sợ hơn 

sự chì chiết, ủ mưu, tọc mạch, bới móc.. bị thôi thúc bởi ngọn lửa khổ đau trong bạn?

Bạn tưởng có cõi đoạ đày nào cay nghiệt hơn 

chính sự co rút, gồng, vón, ná thở, tắc nghẽn .. mà bạn đang trải nghiệm

nhân danh A, B và C.. ? 

Người ta truyền tai nhau về địa ngục

mà không hiểu chúng sanh đang sống trong nó mỗi ngày:

Mắt lồi ra vì tức giận, người run bắn vì hờn căm 

Thở ngắn, than dài, ăn không ngon, ngủ không yên vì căng thẳng

Chửi bới doạ nạt người thân yêu, tự đày đoạ chính mình

những nỗi sợ hãi cứ dồn dập xâm chiếm tâm can, không hồi kết.

Nào là kìm nén, áp bức những trải nghiệm riêng tư trong xúc cảm 

đến mức nôn oẹ, tắt kinh

tự hành hạ cào cấu bản thân, nhập viện

gặp ai cũng chỉ muốn đánh

gặp ai cũng thấy họ muốn hại mình 

sợ hãi, thù hận những gì sáng láng 

tìm đồng minh nơi khổ đau oán thán 

Mỗi ngày, liều thuốc cho sự sinh tồn là những đòn thù cho hả hê cơn giận 

bởi sự hờn căm, phẫn nộ.. đã trở thành lẽ sống thường hằng 

Có địa ngục nào hơn được thế hay chăng 

Ngay lúc này đây, tự bao người đang trải nghiệm 

Co quặn, đớn đau, đánh đấm trong tâm 

Khó thở, suy nhược, bất an như rắn bò trong dạ 

Há mồm ra là lời độc địa 

Giương mắt lên là những ánh căm hờn 

Mỗi bước đi là một trời than khóc

Mỗi hành vi là một đòn thù 

Còn địa ngục nào hơn được thế hay chăng

Còn nơi nào khổ đau, dày xéo tâm can hơn cả?

Còn cõi nào trừng phạt nặng nề hơn?

Từ tâm trí tới tấm thân đều đau đớn? 

Địa ngục đâu là nơi 

ai đó phạt, hay làm gì được bạn 

Cứ nhìn lại nơi chính tâm mình

địa ngục đó, mà thiên đường cũng đó. 


THIÊN ĐƯỜNG

Vậy bạn tưởng 

Thiên đường hẳn là nơi người ta sống lâu không chết 

Sự sống nào vĩnh hằng hơn mỗi khoảnh khắc không quá khứ, tương lai?

Hạnh phúc nào hơn sự an vui, tự tại 

Dẫu đói, dẫu no không hại mình, hại người? 

Sức mạnh nào hơn sự yên lặng của tâm 

Trước vu khống, dối gian.. vẫn trong veo không gợn? 

Trước nghịch cảnh, nguy nan vẫn điềm đạm, không nản lòng?

Ăn được ngủ được là tiên 

Thiên đường nào tuyệt vời hơn thế?

Giàu có nào hơn cái biết đủ trong khiêm nhường 

Chẳng có nỗi lo nào khiến ta hoang tưởng?

Thiên đường nào đặc sắc hơn trần gian

Mỗi con sông, ngọn núi, cỏ cây.. là công trình duy nhất?

Có nơi nào biến ảo hơn nơi đây

Mỗi phút giây là đổi thay kỳ diệu?

Nhịp sống tuyệt vời, sinh động khắp nơi 

Kỳ vĩ, vân vi.. cũng trong chính bạn 

Tưởng thiên đường còn mãi ở đâu xa 

Dừng ngay đây, biết không lời, tận hưởng

Sự mãnh liệt, hay ru êm trong tâm tưởng 

Cùng đổi thay trong vũ trụ, đất trời 

Thiên đường – địa ngục một lằn ranh 

Mới chốc, tâm tư còn hoảng loạn 

Thấy, liền nhận biết, hết đa đoan

Thiên đường, ai bảo thiên đường ảo 

Địa ngục, nhìn ra, ấy thiên đường!

Trả lời

Bạn cần phải đăng nhập để gửi bình luận:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: