Cô gái bán sữa

(Thái Bá Tân, Ngụ ngôn Ê-Dốp bằng thơ, NXB Kim Đồng, 2015)

“Có một cô gái nọ
Đội vò sữa trên đầu
Đem ra chợ quê bán
Và rồi, một lúc sau

Cô bắt đầu nhẩm tính
Cô sẽ mua cái gì
Bằng tiền sữa bán được
Vừa nhẩm tính, vừa đi

“Mình mua đôi gà mái
Chúng đẻ trứng hàng ngày
Bán trứng, lấy tiền đó
Đến nhà lão thợ may

May chiếc áo thật đẹp
Thêm chiếc mũ màu hồng
Mình sẽ mặc đi chợ
Ai cũng ngước mắt trông

Bọn con trai thấy thế
Đến bắt chuyện rất nhiều
Cô hàng xóm ghen ghét
Vì mình được họ yêu

Ai ghen ghét cứ việc
Không liên quan gì đây
Mình còn nhìn khiêu khích
Và hất đầu thế này…”

Cô hất đầu, lập tức
Bình sữa rơi, chán ghê
Sữa đổ ra lênh láng
Cô đành phải quay về”

Bà Ly thêm:

Nếu như cô tỉnh biết 

thấy diễn biến của tâm

không dính mắc vào đó

đã chẳng phạm sai lầm 

Đội sữa thì cứ đội 

Đi đường thì cứ đi 

Vẫn thấy tâm nhẩm tính 

Vẫn thấy chân đang đi

Cô rõ biết thực tại 

Không nhầm lẫn hoài nghi 

Mọi tiến trình vọng tưởng

Cô thấy, chẳng tin gì 

Thế gọi là thấy, ngộ 

Là không bị vô minh

Không tưởng tượng, bám chấp

Thì không làm khổ mình

Trả lời

Bạn cần phải đăng nhập để gửi bình luận:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: