Kết quả là việc của trời

Khi mình muốn tách mình ra khỏi những hoàn cảnh, những người khiến mình có những cảm xúc khó chịu nhất định mà bản thân mình chưa thể nhìn nó một cách trong veo được, mà lại có những suy nghĩ, suy diễn miên man. Mặc dù mình biết đó chỉ là tâm trí mình tưởng tượng ra nhưng hiện tại mình không thay đổi được những suy nghĩ, cảm xúc đó. Thì việc mình tách mình ra khỏi hoàn cảnh đó để không có những suy nghĩ, cảm xúc đó nữa có phải là kiểm soát, trốn tránh và không chấp nhận không ạ?

Mọi cái khổ trên đời chung quy lại ở chữ “chấp”. Khi bạn cho rằng bản thân mình là một thực thể bất di bất dịch, hoàn toàn có thể kiểm soát khống chế được, lúc này bạn khổ.

Cái làm nên nhân vật bạn, là tập hợp của những yếu tố không ngừng sinh diệt, không ngừng biến chuyển, từ các tế bào cho tới suy nghĩ, cảm xúc, cảm giác. Không một thứ gì trong từng yếu tố này có thể được khống chế hay cố định. Vậy nếu bám chấp vào bất cứ yếu tố nào, rồi cho rằng nó phải được khống chế, kiểm soát, thì sự thất thoát năng lượng, ưu phiền đau khổ bắt đầu từ đây.

Bạn viết:“Khi mình muốn tách mình ra khỏi những hoàn cảnh, những người khiến mình có những cảm xúc khó chịu nhất định mà bản thân mình chưa thể nhìn nó một cách trong veo được, mà lại có những suy nghĩ, suy diễn miên man…”

Cái mong muốn tách ra khỏi hoàn cảnh.. cũng không phải do bạn muốn, mà cái mong muốn này nó tự đến với bạn, theo căn cơ và nghiệp quả của bạn, hay nói cho dễ hiểu hơn, là tuỳ vào sự cộng hưởng, quá trình tương tác các yếu tố liên tục “làm nên bạn” từ bao lâu nay.

Bạn không thể bắt mình không muốn tách ra khỏi môi trường A, hay B, cũng như bạn không thể bắt bạn làm cái gì mà nó không tự nhiên với bạn.

Bạn viết “..hiện tại mình không thay đổi được những suy nghĩ, cảm xúc đó”.

Đúng là như vậy. Không chỉ là hiện tại, mà cả tương lai, bạn cũng không bao giờ thay đổi được bất cứ suy nghĩ hay cảm xúc nào.

Kể cả khi suy nghĩ, cảm xúc.. đó được hoá giải thì cũng không phải nhờ công phu của bạn. Đơn giản chúng được diễn tiến đúng quy luật vô thường: đến, rồi đi, sinh rồi diệt, biến ảo theo nhân duyên.

Công phu của bạn chính là không có công phu gì. Còn mà càng dụng công tìm cách hoá giải, thì càng đang tạo nghiệp, đang chọc gậy bánh xe anh Trụ.

Bạn viết: Thì việc mình tách mình ra khỏi hoàn cảnh đó để không có những suy nghĩ, cảm xúc đó nữa có phải là kiểm soát, trốn tránh và không chấp nhận không ạ?

Có Mong muốn và Hành động Theo Mong muốn – là hai phạm trù khác nhau. Một người hoàn toàn có thể thấy biết và không can thiệp vào diễn tiến nội tâm của mình, mà KHÔNG CẦN PHẢI CÓ THÊM HÀNH ĐỘNG GÌ CẢ (LÁNH ĐI, Ở LẠI v.v..).

Một người cũng hoàn toàn có HÀNH ĐỘNG mà chẳng bám chấp vào diễn biến nội tâm nào.

Mấu chốt ở đây là sự thấy biết, liên tục soi “mình”.

Đi hay không, muốn hay không, không phải là vấn đề. Nếu hành động mà không trong sự thấy biết, dù là đang làm việc thiện thì cũng vẫn là hành động trong sự thiếu khả năng nhìn ra sự thật (vô minh).

Cái thấy biết hành động, thấy biết suy nghĩ, thấy biết cảm xúc.. chính là sự thanh lọc hoá giải mà càng ở với sự thấy biết, hành động của bạn sẽ càng không còn cái Ngã/Tôi trong đó.

Thực tập dần dần, thay vì trước đây “mình làm, trời nhìn”, bây giờ nó đơn giản là “trời làm, mình nhìn”.

Chính sự soi mình 24/24h này sẽ khiến bạn nhận ra những hành động đến từ định kiến/thiếu sáng suốt, và những hành động thuận tự nhiên, thuận lẽ phải.

Dần dần tự động những việc bạn làm trong thấy biết sẽ là không hại đến mình mà cũng không hại tới người.

Trong trường hợp của bạn, nếu thấy cần lánh đi thì hãy làm như sự tự nhiên của bạn đang là, trong tỉnh biết.

“Thì việc mình tách mình ra khỏi hoàn cảnh đó để không có những suy nghĩ, cảm xúc đó nữa có phải là kiểm soát, trốn tránh và không chấp nhận không ạ?”

Nếu bạn làm bất cứ việc gì “để không có những suy nghĩ, cảm xúc đó nữa..”.. thì bạn lại đang bị lý trí che đậy:

1. Bạn bám chấp vào một cái TÔI cho rằng nó có khả năng khống chế kiểm soát suy nghĩ, cảm xúc, và

2. Bạn bám vào một kết quả nào đó nào đó trong tương lai

Vậy nếu bạn tránh đi “để không có cái này hay để có cái khác..” thì đúng là bạn đang kiểm soát, trốn tránh và không chấp nhận.

Làm việc cần làm trong tỉnh biết, đừng có thêm thắt sự tưởng tượng là để có cái này hay để không có cái khác. Cũng đừng bám chấp vào một kết quả nào đó.

Kết quả là việc của trời.

Trả lời

Bạn cần phải đăng nhập để gửi bình luận:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: