Không biết là Biết!

Người hỏi:
C ơi, e hỏi chút ạ. Ví dụ khi đang đi xe máy mà tự nhiên e thấy có suy nghĩ về một người và rồi cảm xúc buồn nó phát sinh và trong phần ngực có cái gì đó. Biết đến vậy rồi thì e cứ tiếp tục quay trở lại với việc đang làm là lái xe đúng k ạ? Nhưng nếu vậy thì e cũng chưa thể quan sát sự sinh diệt của cảm thọ và suy nghĩ. Còn nếu tiếp tục quan sát chúng mà k tiếp tục việc m đang làm thì là thất niệm. Trong đời sống không pải lúc nào cũng có thời gian để dừng lại quan sát cho tới khi nó diệt. Vậy e nên làm như thế nào ạ?

Phan Ý Ly:
Nếu phải dừng việc lái xe để quan sát, thì cái quan sát đó không phải chánh niệm.
Nếu thấy suy nghĩ, cảm xúc mà lại không lái xe được, thì cái thấy đó cũng không phải chánh niệm.

Cho nên chánh niệm/thấy biết thuần khiết còn được chị gọi là thấy biết 360 độ trong ngoài cùng lúc.
Buông sự dính mắc vào cảm xúc/suy nghĩ, buông sự dính mắc vào việc lái xe, thì em sẽ vừa lái xe vừa thấy được mình.


Người hỏi:
Dạ. Vậy nếu mình k quan sát hay ngồi lại cảm nhận cảm xúc thì làm thế nào mà trọn vẹn thẩm nghiệm nó được ạ? Phiền não lớn nhất và ảnh hưởng tới em nhiều nhất hiện nay là cảm xúc trống rỗng và chán nản. Chị chia sẻ rằng hãy cho phép và cảm nghiệm nó một cách trọn vẹn mà sẽ không ảnh hưởng tới ai cả. Vậy để cảm nhận nó trọn vẹn thì với người chỉ mới tỉnh biết như e thì CAM 180 độ chứ chưa 360 độ nên làm như nào ạ 😅?

E bị mắc chỗ này ạ. Ngồi quan sát vào nó thì thành dính mắc và đắm chìm, vật vã với nó. Biết rồi như không thì e chỉ mới thực tập được với những cảm xúc ở mức độ trung bình thôi ạ. Còn sau biến cố kia thì e đối mặt với các cơn trống rỗng và chán nản rất lớn thì e cũng vẫn đang loay hoay ạ.

Phan Ý Ly:
Em đừng đẩy nó đi, đừng mong nó hết, đừng nghĩ nó sẽ hết, như thế là trọn vẹn.
Buông các tìm kiếm hay “cách” xuống, thì như thế là trọn vẹn.

Người hỏi:
🙏❤️ E sẽ tiếp tục thực tập BUÔNG ạ. E cảm ơn c. Buổi sáng tốt lành ạ ☺️.

Phan Ý Ly: 🙏


Người hỏi:
C ơi, e k biết mình đang mắc ở đâu mà tự nhiên chẳng biết đâu là mình nữa ạ. Cảm xúc suy nghĩ thay đổi liên tục k phải mình, đến cái nhận ra những cái đó thay đổi liên tục rồi nhận ra đó e cũng thấy như có lúc bị chi phối bởi cái gọi là bản ngã (có sự mong cầu). Nên e cũng k biết mình đang ở đâu ạ.

Phan Ý Ly:
Không biết là tốt.
Biết lại là dính mắc!


Người hỏi:
Tự nhiên hoang mang tột độ, cảm thấy chới với. Sao thực tập xong lại thấy càng mông lung thế này.

Phan Ý Ly:
Em vẫn nhận biết mọi trạng thái là tốt rồi, còn cái “không biết” mà em đang có là của bản ngã nó đang không dán nhãn được nên bắt đầu quy hàng.
Chính cái Không Biết đấy là vùng của cái Biết không qua kiến thức kinh nghiệm đấy.


Người hỏi:
❤️ Vậy ạ 😳. Nãy e ngồi trước ban Bụt rồi tự dưng bật khóc vì cũng không biết đâu là mình, mình nên làm gì và như thế nào nữa ạ, có suy nghĩ thấy mình cô độc tột độ. E sẽ lại hít một hơi thật sâu và quay về với hiện tại ạ. Biết ơn c vì vẫn ở đó cho e và mọi người.

Phan Ý Ly:
Cái yên tâm bấy lâu này vì em biết đâu là mình, mình nên làm gì và như thế nào, là cái yên tâm của bản ngã bám vào cái tôi ảo tưởng (biết đâu là mình) vào sở tri sở đắc (bám chấp vào mình nên làm gì và nên như thế nào).

Trong khoảnh khắc khi em buông xuống mọi tìm cầu như chị đã chỉ dẫn, thì ảo tưởng về cái tôi và sở tri sở đắc tan vỡ, lúc đó bản ngã chống cự mông lung không điểm tựa.
Chắc giờ nó lại củng cố và sống lại rồi. Haizzz.


Người hỏi:
😓

Phan Ý Ly:
Hít một hơi sâu quay lại với một lý thuyết nào đó để bản ngã lại yên tâm :D. Chứ ngay lúc mông lung chơi vơi vẫn là hiện tại thôi. Nhưng nếu bị cuốn vào sự giảng giải ý nghĩa “mông lung, không biết.. thì là không chấp nhận được”, bị đồng hoá với diễn giải đó, thì lại hít 1 hơi sâu, trụ vào hơi thở, sống tiếp đời bản ngã bình an.


Người hỏi:
🫢

Phan Ý Ly:
Sau này khi em không còn bắt mình phải luôn bám chấp vào kế hoạch, vào định nghĩa mình, thì em mới hiểu vì sao cái mà em gọi là mông lung, lại là cái mà đức Phật gọi là tự do vô ngại. Ở tâm bậc Thánh thì đó là tự tại vô ngại, ở tâm Phàm phu thì không chịu được việc không điểm tựa nên mông lung hoảng sợ.

Người hỏi:
🫢 Bản ngã said: “Tiếc quá chỉ xíu nữa thôi là chạm tới mà không biết.” Nhưng thật tốt khi e được biết nó là cái gì và không còn sợ hãi nếu đến một ngày nó tới lần nữa.

Phan Ý Ly:
Đúng vậy.
Nó giống như đứa trẻ quen ở trong bụng mẹ chật chội thấy yên tâm, khi ra khỏi bụng mẹ thì giật mình sợ ngã. Một người vì cú giật mình của bản ngã này mà có thể tự nhốt mình cả đời trong nhà tù tâm trí cho yên tâm.
Em cứ nhớ câu: không nương tựa bất cứ cái gì!
Thấy mình đang chơi vơi, là do mất điểm tựa. Muốn nương tựa, là bắt đầu dính mắc.


Người hỏi:
🙄

Phan Ý Ly:
Đừng kẹt ở yên tâm.

Người hỏi:
Bảo sao lâu nay e vẫn ở đó vì e luôn hoạch định kế hoạch, dù biết là k đúng vậy vẫn cứ là 2 chữ kiểm soát cho yên tâm, sợ sai đường, sợ lạc lối, sợ đủ thứ. E sợ mình buông hẳn ra thì có khi nào quay về với con người thất niệm hoàn toàn, buông lung phóng dật như trước k?

Phan Ý Ly:
Huệ Khả chặt tay để xin được Bồ Đề Đạt Ma điểm đạo.
Huệ Khả nói: “Xin thầy hãy an tâm cho con.”

Bồ Đề Đạt Ma hỏi: “Tâm ngươi đâu, mang ra đây ta an cho.”
Huệ Khả tìm không thấy, liền đáp: “Con không thấy.”
Bồ Đề Đạt Ma nói: “Ta an tâm cho ngươi rồi đấy.”
Huệ Khả sau câu nói đó là ngộ ra.

Học phí đắt nhở.


Người hỏi:
🙂‍↕️
Thực sự e cũng chưa hiểu thật sự buông ra hoàn toàn mà vẫn tỉnh giác nó là như thế nào. Nhưng e cũng k vội ạ, giống như c đưa e con dao tỉa hoa quả, dù c có chỉ dẫn tận tình nhưng e cũng cần thực hành để thiện xảo. Ít nhất thì e còn được cầm con dao tỉa thay vì đi cầm đại cái kéo hay cái thước kẻ.
Thi thoảng tỉa k được e lại xin c chỉ giáo, cứ vậy thì kiểu gì e cũng tỉa được.

Phan Ý Ly:
Em đã trải nghiệm buông hoàn toàn mà vẫn tỉnh giác rồi còn gì nữa. Lúc đấy em mê man à, hay em rõ biết?


Người hỏi:
🫢

Phan Ý Ly:
Việc thực hành thực ra là cách duy nhất để chứng nghiệm, lời nói của chị có sắc bén mấy thì cũng chỉ như tia laser chiếu lên mặt trăng thôi 😂.


Người hỏi:
Có lúc e đã làm được ạ, nhưng nhiều lúc lại vẫn cứ loay hoay.

Phan Ý Ly:
Không cầu toàn. Biết thế thôi em. Từ từ khoai nhừ lúc nào kệ nó.

Người hỏi:
Dạ vâng😘😘😘😘. Khi cơn dại nó đến là nó dìm đầu e vô nước nên thi thoảng vậy ạ. Chứ tỉnh táo là e cũng tương đối ạ😘😘.

Phan Ý Ly:
Uh, hehe.

Người hỏi:
🙏❤️

Phan Ý Ly: 🙏


Khám phá thêm từ Phan Ý Ly

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Gửi phản hồi