Pháp Hành trong Căn Bếp
- Chị ơi, cứu em, không hiểu sao em nấu mấy lần vẫn khô quắt không nuốt được
- Ôi kể cả khi em đã để nhiệt độ và thời gian như chị hướng dẫn à?
- Vâng ạ
- Lạ nhỉ. Em chuẩn bị nấu gì, video call chị nhìn luôn cho.
Video call:
- Ah được rồi đó em. Lấy ra ăn thử nào. Sao?
- Thơm ngon quá ạ , không khô tí nào mà mướt béo rất mềm, mọng. Thôi được rồi em chào chị nhé. Em tắt call đây.
- Từ từ đã. Em đừng cho lại vào lò để nấu tiếp cho khô quắt rồi lại không ăn được nhé.
- Ha ha, sao chị biết em định làm như thế?
- Em tham gia hơn 2 tuần rồi, bữa nào chị cũng chỉ cho em rất kỹ, rồi em đều khóc kêu không hiểu vì sao em nấu món gì cũng khô đét ngồi nhai nuốt không trôi. Em thử ngẫm lại một xíu xem, cái gì khiến em luôn phải nấu cho khô đét không ăn được?
- Dạ em có nỗi sợ vi trùng ạ. Nhìn thấy con gì em cũng muốn diệt.
- Uh, nếu nấu theo tiêu chí thơm ngon chín tới, sẽ khác với tiêu chí diệt vi trùng. Chính nỗi sợ đấy điều khiển em..
- Vâng, đúng thật chị ạ..
- Nếu mình không thấy được nguyên do thì lúc nào cũng tưởng mình bất lực..
- Vâng, Đúng là lần nào em nấu theo chị bảo, thịt cá cũng đều rất thơm ngon và mềm mọng, không bị sống hay tái. Nhưng em cứ không yên tâm, mà cứ phải nấu tiếp mấy phút nữa, nên lại thành khô không nhai nổi chị ạ.
- Uh
- Tại sao em lại cứ bị luẩn quẩn như vậy.. hả chị. Em rất stress trong cuộc sống, nhìn đâu cũng thấy sợ và lo lắng
- Chỉ tự em nhìn được thôi. Những câu chuyện, suy nghĩ, mong muốn, nỗi sợ.. em đang có..
- Vâng chị, đúng là từ bé em luôn sợ mọi người phán xét mình, đầu em cứ dệt đủ chuyện, nên làm gì cũng thu mình rồi gồng cứng lên.
Thế em phải làm sao hả chị? - Em cứ chứng kiến các nỗi sợ, các suy nghĩ đối lập thôi, dẫn em sẽ hiểu ra điều gì đang chi phối em.
- Em chứng kiến xong rồi thì làm gì tiếp theo hả chị?
- Em đang đói. Em đã nấu xong và giờ em ngồi trước đĩa ăn. Trong đầu em có suy nghĩ: Ăn đi, ngay sau đó lại có suy nghĩ Ăn nhiều thế này béo lắm. Thấy 2 suy nghĩ đó xong… thì em làm gì?
- Ơ…
- Em mà trả lời được là tiết kiệm được vài năm nữa đó.
- Ôi dễ quá, em hiểu rồi, em cứ ăn thôi.
- Em ăn vì suy nghĩ bảo “Ăn đi” ah?
- …..
- Chị hỏi, vì nhiều người, kể cả đang tu tập, họ ăn theo suy nghĩ bảo đấy.
Có người trong đầu phải có hiệu lệnh: “Ăn đi” thì mới ăn. Còn không có suy nghĩ “Ăn đi” thì không dám ăn á em. Có người lại không dám ăn vì suy nghĩ trong đầu bảo ăn thế này chỉ dành cho giới thượng lưu.. - Ha ha đúng ạ, có hôm em đang ăn tự dưng nghĩ “ăn ngon miệng thế này liệu có hết tiền không?” Thế là em buồn nguyên tuần.
- Rồi sao, em còn tiền mua thức ăn không?
- Ha ha chị ơi, em tiết kiệm được bao nhiêu tiền nhờ ăn đúng í ạ. Đi chợ tới đâu ăn sạch bách tới đó, không dư thừa lãng phí.
- Uhuh, bao người cũng sống theo chuyện kể trong đầu thôi. Mọi lý thuyết đều màu xám, chỉ có cái bụng là…
- Haha.. ÔI, em hiểu ra rồi, dễ quá, em ăn vì đói 😂 và 2 suy nghĩ kia chỉ là suy nghĩ thôi..
- Giỏi quá. Nhiều người tu tập lâu năm mà cũng không phân biệt được đâu. Mình cứ dựa trên thực tế mà làm, tại sao miếng ăn mà cũng phải bám chấp, dính mắc trong tư tưởng? Chúc em ngon miệng và tinh tấn nhé!
……
- Chị ơi, em nấu bớt khô đi rồi.
- Tốt quá. Giỏi ghê!
- Chị ơi, tối nay cho con ngủ xong, em cứ nằm băn khoăn nên ngồi dậy đọc sách hay nên nằm ngủ.. Em trăn trở phải gần 10p, tới mức stress.. xong tự dưng em nhận ra mấy tiếng nói đó chỉ là suy nghĩ thôi.. Xong có tiếng nói trong đầu: nghĩ lắm thế. Rồi em nhận ra đấy cũng là suy nghĩ thôi..
- Đúng vậy em
- Thế mà bao lâu nay em cứ quằn quại đau khổ chỉ vì đánh nhau với suy nghĩ
- uhuh
- Chị ơi, có bạn em cũng muốn tham gia học ăn đúng.. vì nó stress với chuyện ăn uống của nó và con nó quá.. Em bảo nó là từ ngày tham gia, đời em lên hương cái nó đòi đóng tiền luôn
- Ờ haha
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.