Nhân đọc một số tài liệu Phật Pháp và chiêm nghiệm các chuyến bay của chính mình, thử diễn giải lại theo ngôn ngữ mới qua cách phân loại Tam giới.
💤 CÁC TẦNG BAY – TAM GIỚI – HAY CÁC LEVEL CỦA BẢN NGÃ:
Bản ngã: là sự bám chấp vào những quan niệm/ tư tưởng/ ý nghĩ về MÌNH. Bản ngã hình thành theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”, từ những cảm nhận sơ khai nơi thân thể, rồi vi tế dần lên sang các kinh nghiệm từ những cảm thọ, xúc chạm, va đập trong đời sống.. dần dần được tư tưởng nhắc đi ôn lại, thêm thắt câu chuyện, bồi đắp hình thành nên khái niệm về “Tôi”.
Tuỳ vào mức độ thô tục hay vi tế mà Bản ngã có nhiều hình thái khác nhau.Việc phân chia “cõi/ giới” chỉ để giúp một người dễ nhận ra mình đang lạc trong cõi tưởng nào. Chứ thực chất cõi nào thì cũng đều là đang mơ, là không tỉnh, là chưa giác ngộ giải thoát hoàn toàn.Cõi/ giới trong bài viết này chỉ trạng thái tâm được hình thành do bám chấp và tin tưởng vào quan niệm “tôi là” lặp đi lặp lại trong tâm trí.
☘️ TẦNG BAY DỤC GIỚI – KHI TA LÀ KHÁI NIỆM VỀ THÂN THỂ NÀY
Cõi dục giới là cõi mà các trải nghiệm thân thể, giác quan được coi là Thật. Dĩ nhiên là trải nghiệm trên thân và giác quan là thật ngay lúc chúng xuất hiện, nhưng chúng không cố định và không còn mãi (trống rỗng). Nếu ta chỉ thấy thân thể giác quan như chúng đang là, không hình thành tư tưởng quan niệm câu chuyện về chúng rồi bám lấy những câu chuyện đó để hình thành khái niệm về mình, thì ta không bị kẹt trong dục giới.
Bản ngã Dục giới được hình thành khi một người bám rất chắc vào quan niệm ta là thân thể này, từ đó tư tưởng tiếp tục suy diễn các câu chuyện và hướng dẫn cách sống sao để duy trì và bảo vệ KHÁI NIỆM về cái tôi thân thể đó.
Từ những suy nghiệm hình thành do bám chấp vào khái niệm “tôi là thân này”, một người xem sự hưởng thụ, thỏa mãn các cơn thèm khát về tình dục, tình yêu, ăn, uống, cảm nhận.. là ưu tiên bậc nhất, là kim chỉ nam cho mọi quyết định của mình trong cuộc sống, gia đình, mối quan hệ, người đó đang để ham muốn (tham dục) dẫn dắt.
Không mấy ai nghĩ mình thuộc cảnh giới này, nhưng hãy xem thử các ví dụ sau có quen quen không nhé:
– lao theo tìm mọi cách để có được sự thỏa mãn khoái cảm tình dục – dù dưới tên gọi là tình yêu, lẽ sống, tự do, thú vui, tận hưởng..
– săn đuổi của ngon vật lạ, chất kích thích (rượu, bia, chất cấm, ma túy, cần sa..v.v.), chất an thần v.v.
– say sưa tìm kiếm những thú vui thỏa mãn mắt thấy, tai nghe (gọi chung là giải trí, tiêu khiển)
– tìm cách để thỏa mãn nhu cầu hưởng thụ của thân xác
– say sưa thỏa mãn tâm lý hiếu thắng, ăn thua, cay cú, được mất..
Khi một người coi đây là những trọng tâm cuộc sống, là lẽ sống, là kim chỉ nam.., là bệ phóng hay nguồn sống, lý do sống.., v.v. thì người này đang ở trong dục giới.
Nghĩa là cảnh giới, cõi giới lấy việc thỏa mãn thèm khát ham muốn của các giác quan làm nhiên liệu sống.
Dĩ nhiên tùy vào mức độ ham muốn đê hèn hay cao sang tới đâu mà cõi này lại chia tiếp thành nhiều cấp bậc. Ví dụ như nhục dục thấp hèn đê tiện kiểu giết hiếp, nội tâm luôn sùng sục sân hận dằn vặt thì là level địa ngục, luôn thấy thèm khát thiếu thốn phải cướp bóc hại người thì là level ma đói, tuyền trông chờ ỷ lại vào người khác, gian dối để lợi dụng ăn nhờ ở đậu, bê tha, lười biếng chỉ mong có sự cưu mang thương xót của người khác mà không biết tự chịu trách nhiệm, thì là level súc sanh, thèm muốn lý giải tự nhiên, ưa dùng lý trí..v.v. thì hẳn nhiên level “người” 😂, ưa kiểm soát áp đặt sai khiến thủ lĩnh người khác tới mức ngông cuồng thì chính là atula 😁, biết đủ không tham nhưng vẫn ung dung tận hưởng kiểu trời cho gì dùng nấy thì là cõi trời dục giới. Tương truyền là người sống trong cõi tâm ung dung hưởng thụ chẳng ham muốn gì này, khó.. giác ngộ vì không thấm cái khổ của cảnh u mê, mặc dù vẫn u mê và bị che mắt. Nôm na là anh nhắm mắt nhưng anh không lăng xăng nên anh không bị đụng chạm làm cho đau đớn tổn thương, nên anh yên tâm nhắm mắt không thấy cần mở chi cho mệt 😅…
Theo cảm nhận riêng của mình thì năng lượng chung ở cõi tâm này trải từ vô nhân tính, dã man, tàn bạo, tới ô tạp, bát nháo, hừng hực, giựt gưn, thiếu thốn, vật vã, vội vàng, căng thẳng, đè nén, hấp tấp, bứt rứt, đắm chìm, loạn xạ, mê man, nghiệt ngã, cay cú, hồn hậu, xuề xòa, dễ dãi, vô tư 🤣🤣🤣
☘️ TẦNG BAY SẮC GIỚI – KHI TA LÀ KHÁI NIỆM VỀ VẬT CHẤT VI TẾ
Khi một người bắt đầu thấy ra cái khổ của loài “hữu hình”, và bắt đầu “tu tập”, “quay vào trong”, thì người đó dần lên cảnh giới tiếp theo. Câu chuyện về ta là cảm nhận này, là cơ thể này, là cái đói cái rét này, là sự sang giàu này, quyền lực này.. trở nên xưa cũ.Tại tầng bay Sắc giới, một người có thể sẽ phát hiện ra nhờ đọc sách, được dạy, hoặc được thực chứng nhờ thiền tập.. về sự đổi thay, dịch chuyển, vận hành rất vi tế của thân/thọ/tâm/pháp. Từ đó họ nhận mình là ánh sáng, năng lượng, âm thanh, v.v. – vốn là những gì rất vi tế.
Thấy được sự vi tế đó trong quá trình hành thiền là một điều rất đáng mừng.Nhưng KẾT LUẬN CÁI VI TẾ ĐÓ LÀ MÌNH thì ở đây tâm trí một lần nữa lại làm rất tốt chức năng của nó: ghi nhận, kết luận, và ôn bài, tức là tua đi tua lại, ghi đè lên tất cả các dữ kiện thực tại đang là khác. Nói cách khác: lại bị bản ngã đánh lừa!
Trước đây mình cũng thấy rõ ràng cơ thể này luôn dịch chuyển thay đổi, vậy kết luận đó có gì sai mà lại nói đó là bản ngã? Sau này mình mới nhận ra, kết luận không sai nhưng sai ở chỗ không ngờ nhất. Đó là sự bám chấp vào kết luận (tèn ten!).
Tâm trí luôn lải nhải kể chuyện về “tao là..”, thật sơ hở khi cho nó thức ăn “ta là năng lượng vi tế” để rồi nó cứ lải nhải tối ngày về khái niệm này. Sự lải nhải đó ghi đè lên cái thấy biết sáng rõ về cái đang là. CÁI TÔI SẮC GIỚI được hình thành nhờ vậy.
Tại cảnh giới này có rất nhiều cách để một người tìm cách bảo vệ/ duy trì cái “TÔI VI TẾ”. Người ta có thể lấy một đề mục để chuyên chú, tập trung vào đó mà thiền tập. Ví dụ của các đề mục đó như sau:
– hơi thở
– nhịp tim
– tượng/ ảnh / hình dung về đức Phật/ tiên/ thánh/ thần.. nào đó
– cảm giác an nhiên
– cảm giác hỷ lạc
– tâm từ..v.v.
Người này thường an trụ, nương nhờ tâm vào những đề mục như vậy, coi đó là trạng thái mặc định, là ngôi nhà để an trú, là vùng đất an toàn để che chở cho mình sống vui và tốt trong đời..
Hoặc người đó có thể thường duy trì thiền kết nối với higherself/ thầy dạy trong tiềm thức/ cộng đồng linh hồn/ nhóm thiên thần/ thần lửa, nước, gió, đất ..v.v..
Trong miền tâm thức này, cũng tùy vào trình độ chú tâm, thiền định.. mà người này đạt các level khác nhau.
Nhưng tựu chung đặc điểm của các thiền nhân trong cõi tâm này là không còn bị kiểm soát bởi các ham muốn vật chất, không còn bị mê mờ bởi những ham muốn lợi danh, không còn bị ngu dại bởi những ham muốn thể xác.
Những được mất, hơn thua, thành bại, thị phi, ca tụng.. trong đời sống không làm ảnh hưởng tới họ. Ung dung chẳng ngại cái gì.
..Ngại mỗi là tâm có còn an nhiên, có đang hỉ lạc hay không thôi 😅😅😅Nói cách khác, ngại nhất là năng lượng có sạch không, có thanh không, có nhẹ không? Có kết nối được với các thực thể thuộc tầng năng lượng vi tế khác không?
Chính bởi coi trạng thái hỉ lạc, an yên, năng lượng nặng nhẹ, nên đây vẫn là thức ăn cho tâm hồn, là chỉ tiêu, là lẽ sống..
Ở đây có thể nôm na rằng rất nhiều trường hợp bám chấp vào ảo giác (thăng hoa, bay nhẹ, lâng lâng, sáng loà, chói chang.v.v.). Nói ra thì rất vô cùng, nhưng tựu chung chưa tu thì nhiều ảo tưởng, tu rồi thì nhiều ảo giác.. Ảo giác nghĩa là không thực có mà bị lầm là thực có.
– Ngày không thiền 2 tiếng thì ăn không thấy ngon, tâm không thấy ổn 🤣
– Không tới chỗ nào yên tịnh lắng đọng để tịnh tâm thì thấy cuộc sống phiền nhiễu khổ đau
– nhà cửa bố mẹ con cái mà không tu tập, không nói khẽ cười duyên như mình.. thì long thể bất an, cõi bình yên trong gia đình vẫn chưa được thiết lập 😂😂😂
– khi gặp chuyện không như ý liền chú tâm vào hơi thở và ở lì trong đó để bế quan tỏa cảng. Khi nào bình thường rồi thì lại.. chui ra thật bình yên vô sự.
– Hoặc nếu không chú tâm vào hơi thở thì gõ mõ tụng kinh, niệm chú, rải tâm từ .. miễn sao thân tâm sớm trở lại an vui, cuộc đời lại đẹp.
– Ngày đẹp trời mà tâm lại tự dưng buồn khổ nổi sân là vội tìm cách an trú vào đâu đó để làm dịu tâm. Rất hoang mang khó chấp nhận khi tâm không thanh tịnh.
Chính vì vẫn là một cảnh giới “có điều kiện” và lệ thuộc vào hình tướng vi tế để được bình an .., nên cõi tâm này vẫn được ví như nhà đang cháy, sẽ đến một ngày rụi thành tro bụi, khổ đau lại ập tới.
☘️ TẦNG BAY VÔ SẮC GIỚI – KHI TA LÀ KHÁI NIỆM PHI VẬT CHẤT
Nếu ở tầng bay Dục giới và Sắc giới, bản ngã được hình thành từ những niềm tin / sự bám víu vào những hình ảnh, câu chữ lặp đi lặp lại trong đầu về cơ thể này là tôi, năng lượng vi tế này là tôi.. thì ở tầng bay Vô Sắc giới, sự bám víu vào khái niệm TÔI trở nên tinh tế hơn nhiều. Ở tầng mơ này người thiền không còn trụ tâm vào các đối tượng vi tế như nhịp tim, hơi thở, ánh sáng giữa trán, hình ảnh vị thầy, trạng thái hỉ lạc v.v. của tầng Sắc giới. Nói “vi tế” ở đây là so với các đối tượng thô lậu ở tầng dục giới như người thân yêu, nhà cửa, quyền lực, cơm ăn áo mặc..v.v.
Trong tầng mơ Vô sắc giới, một người nhờ thiền nên thấy được sự đến đi của các hiện tượng thân/tâm, thôi không còn đồng hoá mình với chúng. Lúc này họ không còn bận lòng tới các biểu hiện của thân mà để ý hơn tới sự tĩnh lặng của tâm và các cảm giác.
Họ cũng nhận ra ngay cả các trạng thái hỉ lạc, an yên, định tĩnh.. cũng đến đi, sinh diệt, không phải là mình. “Mình ở đây trước khi suy nghĩ này xuất hiện và sau khi chúng biến mất”.
Tới lúc nào đó, họ nhận ra rằng cũng không thể tìm thấy người nào đang quan sát. Họ nhận ra những suy nghĩ, vọng tưởng về thân thể hay năng lượng trước đây trong dục giới và sắc giới đều thật thô thiển khi bám chấp vào chúng và gọi đó là mình. Rõ ràng không thể tìm ra được ai đang quan sát và thấy biết cảm nhận thân tâm này. Và bây giờ, sự bám chấp của họ vi tế hơn nhiều: mình là cái không hình tướng.
Tầng mơ Vô sắc giới này được chia tiếp làm 4 tầng:
😁 Ta là khoảng trống vô tận – Không vô biên xứ
Đây là khi người thực hành thiền nhận ra ngay cả ranh giới giữa họ và khoảng không cũng chỉ là cảm giác về da, một cảm thọ, một suy nghĩ. Họ liền không còn bám chấp vào đó, buông được sự bám chấp này họ trở thành “Mình là khoảng trống vô hạn, trong khoảng trống này các diễn biến thân thọ tâm pháp xuất hiện và biến mất, khoảng trống vẫn còn đây” – Ở level này họ vẫn bám vào ý niệm “mình là khoảng trống”.
😁 Mình là tất cả, tất cả là mình – Thức vô biên xứ
Người thực hành thiền thôi không còn “tách mình ra” để quan sát mọi hiện tượng. Người đó nhận ra rằng nhận mình là “cái đang quan sát” cũng vẫn là một cái ngã vi tế. Khi thấy biết mà không còn sự “tách mình” dù vi tế đến đâu, thì lần đầu tiên họ trải nghiệm được trạng thái đồng nhất.
Một cách khác để vào được tầng “thức vô biên xứ” này, là từ cái thấy “khoảng trống vô tận”, tâm trí diễn dịch tiếp rằng “khoảng trống/tâm thức / consciousness này là ta”, “trong khoảng trống tâm thức này xuất hiện cảm thọ về da và suy nghĩ về biên giới của thân ta”, “vậy thì không phải là người có tâm thức, mà là tâm thức có người này”, “không phải bông hoa có tâm thức không, con chó có tâm thức không.. mà là tâm thức có bông hoa, tâm thức có con chó…”
Tư tưởng liền bám lấy và diễn dịch kinh nghiệm này thành “tôi là đồng nhất với vạn vật”. ” Mình là tâm thức vô biên”, “mình là tình yêu cao nhất”, “mình là tất cả, tất cả là mình”, “Bạn chính là một hình thái khác của tôi”, ” Chúng ta là những hiển thị của cùng một nguồn”, “I am that/ tôi là thế”, “thượng đế và tôi giống nhau” v.v
Ở lý tưởng này, khi hoà làm một với hiện hữu, thượng đế, atman, phạm thiên v.v. người này không còn cảm thấy sợ hãi hay tách biệt. Dĩ nhiên cảm giác không còn sợ hãi và tách biệt này vẫn đến từ ảo tưởng vi tế.
😁 Ta là không gì cả – Vô sở hữu xứ
Ở tầng mơ trước đó, dù bản ngã đã đạt tới mức hoàn hảo nhất có thể do chính nó đề ra, nghĩa là hoà hợp hoàn toàn với tất thảy, thì rồi cũng tới lúc thực chứng được rất rõ ràng rằng không có gì đang hiện hữu, không thể nắm bắt được bất cứ điều gì, vật gì, danh gì. Sự nhận ra này rất khác với việc đọc được nó ở sách thánh hiền và đồng ý một cách lý trí với điều đó. Lúc này một người nhận ra rằng dù họ đang tương tác với mọi người và vạn vật nhưng không thực sự có thể kết luận hay căn cứ vào bất cứ điều gì vì mọi thứ đều đang luân chuyển thay đổi không ngừng. Trong thiền tập một người cũng có thể nhận ra điều này khi người đó thấy ngay cả cái lý tưởng “mình là tất cả” và “mình là khoảng trống” cũng còn quá thô tục và hàm ý sự hiện hữu.
😁Không phải đây, cũng không phải kia – Phi tưởng phi phi tưởng xứ
Khi nhận ra ngay cả cái vi tế đến như thế về ta, mà cuối cùng vẫn trở mặt hiện nguyên hình là những ảo tưởng nơi tâm trí, lúc này người thiền biết e dè trước các suy nghĩ và vọng tưởng. Dĩ nhiên họ đã e dè từ tầng mơ Sắc giới rồi, nhưng tới bây giờ họ mới nhận ra họ vẫn chỉ đang buông cái lý tưởng thô kệch để bám vào những lý tưởng tinh tế hơn thôi. Thực ra cũng nhờ không còn bám vào các lý tưởng, sắp đặt, phản ứng.. thô kệch, mà mới có điều kiện để những lý tưởng tinh tế được lộ diện.
Trong sự nhận ra sâu sắc này mà một người bắt đầu ngưng bám trụ. Mọi quan sát gần như dừng hẳn. Cái thấy biết vẫn ở đó nhưng vì quá tinh tế nên một người thấy như dù họ đang không quan sát mà mọi thứ tự nhiên được thấy. Dù là vậy, đây vẫn là tầng mơ (dẫu là cảnh giới cao nhất của cõi mơ rồi).
Chỗ này có thể ví như người mơ sắp tỉnh, bắt đầu không còn nương vào kết luận nào, DÙ VẪN CHƯA RỤNG hoàn toàn lý tưởng.
Tại tầng mơ này người ta sợ suy nghĩ, ngại suy nghĩ, cảnh giác, thậm chí bài trừ suy nghĩ do đã thấy được chướng ngại của chúng. Thực ra việc sợ suy nghĩ/ bài trừ suy nghĩ cũng chính là dấu hiệu cho biết người ta vẫn còn đang mơ. Giống như một người chơi dao có ngày đứt tay, biết sợ chơi dao nên dừng chơi dao, bài trừ việc dùng dao. Điều này rất khác với việc một người đã BIẾT DÙNG dao, không còn bị đứt tay và cũng không bài trừ dao. Người giác ngộ và đắc đạo cũng vậy, biết sử dụng tâm trí, không còn bị chúng điều khiển và cũng không bài trừ lên án chúng.
Điều đặc biệt của tầng mơ Vô Sắc Giới này, đã được nhắc trong nhiều kinh sách, là việc người tu tập “không có khả năng nghe Pháp của Như Lai”.
Điều này có thể được hiểu rằng, bởi ảo tưởng quá vi tế, bản ngã tự lột xác nhiều lần tới chỗ tinh vi nhất, thì một người khi chấp vào Siêu Bản Ngã này sẽ khó có thể chấp nhận rằng cái mà họ đang kẹt vào lại chưa phải là sự thật. Họ khó để có thể buông bỏ được cái lý tưởng vi diệu mà họ đã mất rất nhiều công sức để khám phá ra đó. Vì vậy thường các đạo sư hay bị kẹt ở tầng này, có khi chả bao giờ hết mơ.
Toàn bộ 3 tầng mơ Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới là tóm tắt đường đi của bản ngã. Một người trong ngày có thể phiêu lưu và vi vu 3 cõi chứ không nhất thiết phải đi trình tự. Chủ yếu nhìn xem tâm mình thường thích rong chơi ở cõi nào nhiều hơn cả?
Một người có thể đâm chìm trong cõi Dục giới, Sắc giới, và Vô sắc giới cho tới khi nào “chán” thì thôi. Nói chán cho lịch sự, chứ thực ra đó chính là khi cảnh khổ ập tới, điên đảo mộng tưởng cũng không giúp thoát khỏi tâm khổ đau, vậy càng nhận ra khổ càng sớm buông nguyên nhân khổ.
Và dù có đang phiêu diêu cõi giới nào đi chăng nữa, thì chỉ cần thấy biết được chính các diễn biến thân, thọ, tâm, pháp.. như chúng đang là, không mê đắm bám chấp vào, thì ngay đó, vẫn chỗ đó, đã là bờ bên kia, là niết bàn, là diệt tận định rồi.
Dĩ nhiên điều đáng nói ở đây là khi các vọng tưởng còn quá sâu dày thì dù chân có chạm đất cũng chỉ được chốc lát rồi một người lại nhanh chóng bị kéo đi phiêu diêu các cõi, vì vậy mới nói là lặn ngụp trong luân hồi chứ nó không thuộc sự tự chủ của mình.
Chính vì thế mà khi chánh niệm là tới đích ngay tại đây sẽ thấy luôn không qua thời gian, nhưng thất niệm là lại vút bay xa quá xa trong tâm trí. Tùy trình độ mà có người tỉnh ngay, có người cần nhiều lần “kiến tánh” rồi mới thực sự tỉnh nhờ buông dần các lý tưởng cao đẹp khởi sinh từ sau những lần kiến tánh trước đó.
“Do không có suy tưởng, các tưởng kia diệt tận và các vọng tưởng thô khác không khởi lên, vị ấy cảm thọ sự diệt tận. Như vậy, này Potthapàda, là sự chứng đạt trí tuệ diệt trừ dần dần các vọng tưởng vi tế cao thượng” – Đức Phật
Những cõi mơ trên mình đã trải qua, trong đó vi diệu nhất chính là cõi Vô Sắc Giới với 9 năm từng an nghỉ tung hoành trong đó 😂.
Tùy căn cơ trình độ của mỗi người học trò, mà thầy sẽ dạy tầng nào cho lợi lạc và đỡ shock nhất với tầng mơ đang có của học trò.
Dĩ nhiên một người thầy cũng chỉ có thể hướng dẫn người khác tới cái chỗ mà thầy đang đứng thôi.
—–
Update
Một số câu hỏi mình nhận được:
– sau khi ra khỏi tam giới rồi thì đi đâu..?
😅 “đi đâu” là còn tùy khả năng sáng tạo và thêu dệt của tâm trí. Tam giới chỉ là những mơ mộng do tâm trí tạo nên. Vì vậy còn “đi đâu” là còn mơ mộng, còn ở trong tam giới. Khi tỉnh ngộ khỏi cơn đại mộng này của tâm trí thì mình đang ở đây thôi, trên cái gọi là trái đất này, trong cuộc sống này, đói thì ăn, khát thì uống, làm những việc cần làm trong sự trọn vẹn, chăm con, dọn nhà, nhảy đầm, dạy học..v.v. Không còn đứng ở đây mà trông về cõi khác, cũng không coi đây là sân chơi hay sàn diễn còn mình là nhân vật đang đóng vai. Chả đóng vai gì hết, cứ đang là thôi.
Đúng nghĩa là quay về đối diện với cuộc sống thật hàng ngày, thực tế, nhưng không thực dụng. Không thực dụng là do không bị giật dây bởi các nỗi sợ tâm lý do tâm trí thêu dệt (bởi không còn sự thêu dệt đó).
– khi tỉnh ngộ khỏi cơn đại mộng của tâm trí thì còn khả năng tư duy hay sáng tạo không?
😅 dĩ nhiên. Tư duy và sáng tạo vẫn ở đó, chỉ là không còn bị nhầm lẫn tưởng tượng với thực tại thôi. Thậm chí sự sáng tạo trở thành điều rất tự nhiên của sự sống, bởi không còn bị ràng buộc trong những kinh nghiệm được lải nhải bởi tâm trí, không còn rào cản tâm lý.
– tỉnh ngộ rồi thì còn suy nghĩ không?
😅 còn, nhưng rất ít. Không có các suy nghĩ kiểu so sánh mình, mình là nọ kia, phải là thế này thế khác, tại sao mình không abc.. Không có các suy nghĩ về cảnh giới nào đó ở tương lai, không có sưy nghĩ về quá khứ. Không có các suy nghĩ về ngưòi này hay người kia.
Suy nghĩ bây giờ thực chất chỉ là phát lại các tạp âm ngắn hạn, kiểu câu thoại trong phim vừa nghe xong, con vừa nói câu gì đó với mình, nếu đang viết bài thì các suy nghĩ về câu chữ sẽ tuôn trào thi nhau sắp xếp. Khi mắt đọc bài báo, hay nghe chuyện về sự việc nào đó, suy nghĩ sẽ nảy lên bình luận.
Nhưng chúng cũng là tạp âm kiểu các bà bán hàng rong đua nhau mời chào nhưng mình thấy thì biết thế thôi chứ chẳng chọn món gì. Hoặc cũng có lúc thấy món nào ngon, cần cho lúc đấy thì chọn.
– Không còn bám vào khái niệm Ta Là thì một người cảm thấy thế nào????
😅 không cảm thấy thế nào cả. Bình thường thôi. Đang làm gì thì cứ làm thôi, cần làm gì thì cứ làm thôi, không bị tiếng lảm nhảm sai khiến nhân danh mình trong đầu 🤣🤣🤣
– 3 cõi mênh mông như này làm sao thoát ra, biết đến bao giờ?
Muốn lâu thì lâu, muốn ngay bây giờ là ra luôn. Bằng cách nào? Bằng cách thấy biết những trạng thái, ý niệm, tư tưởng, suy luận, học thuyết, băn khoăn, hoang mang, trăn trở.. đang diễn ra nơi mình. Như là đôi mắt thần nhìn ra “chướng ngại”, của Tôn Hành Giả ấy, nhìn thấy diễn biến như nó đang là, không bám vào đó làm kết luận, là lập tức ra khỏi tam giới. Dĩ nhiên là sau đó lại chui vào thôi 🤣.. nhưng cứ thấy nhiều lần bạn sẽ thấy nhàm và không còn bị dụ nữa.
– Các cảnh giới nghe hay mà nguy hiểm quá, vậy có nên bài trừ chúng?
Có và không.
KHÔNG BÀI TRỪ- Bởi tùy căn cơ trình độ mà những “cảnh giới” đó như những phép đối trị, nhiếp phục thuần hóa tâm. Từng bước hỗ trợ hành giả buông dần các bám chấp thô kệch.
CÓ BÀI TRỪ- bởi tùy người thày, mình thích chỉ thẳng ngay ở đây bây giờ. Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt. Nhưng sẽ hơi nặng đô ở thời gian đầu, với người không thể chấp nhận nổi những mơ mộng họ xây đắp bấy lâu chỉ là ảo tưởng. Tuy nói là nặng đô nhưng yên tâm không nặng bằng những cú shock khi va đầu vào cột điện vì mải mộng mơ đâu. Giống như dạy bạn tự bơi trong mọi điều kiện thời tiết, nó khác với việc chỉ quăng cái phao ra cho bạn, mà cái phao nào cũng xịt và bị vuột mất nếu sóng đủ lớn.
Hay nhất vẫn là dạy cho tự bơi, tự nhìn ra chân tướng bản chất sự việc, đồng thời kết hợp quăng phao khi cần bằng các pháp đối trị.
– Đã kiến tánh thì ra khỏi Tam giới rồi?
Tùy đấy. Kiến Tánh rồi nhưng nếu vẫn còn niềm tin/ ảo tưởng vân vi tinh tế thì người này sẽ vẫn trôi lăn trong tam giới. Tuy nhiên cũng chẳng lo, tự hoàn cảnh và thực tế cuộc sống sẽ để cho người đó nhận ra khi ảo tưởng của họ bị hiển lộ là quá mâu thuẫn với thực tại đang là.
Bản Ngã – tức là Khái niệm về TÔI luôn tìm cách để tồn tại, theo nhiều hình thức khác nhau. Ví dụ như việc bám chấp vào tư tưởng mình là năng lượng nên luôn chuyển hóa còn mãiiii (TÔI = NĂNG LƯỢNG), mình chết đi rồi còn kiếp sau làm lại (TÔI = KIẾP SAU), hoặc lại lắt léo kiểu :”sống phải để lại tiếng thơm” (TÔI =TIẾNG THƠM) .. v.v.
Ngay cả việc bám chấp vào tư tưởng Tôi ko là gì, chết là hết, sống ngày nào biết ngày nấy cần đ. gì tiếng thơm.. 😆 cũng chỉ là TƯ TƯỞNG VỀ TA đang được tâm trí lải nhải. Vì thế tất thảy A, Không phải A… v.v. đều là tà kiến. Chỉ có cái đang là ngay nơi mỗi người đang trải nghiệm, thay đổi liên xoành xoạch, là cái thực, không thể nắm bắt, không thể bám trụ.
Nếu bạn đã buông nốt các bám chấp tư tưởng vào “ta là”.. liệt kê trong bài, thử buông luôn các hình ảnh thầy dạy, câu từ trong kinh kệ luôn bay bay trong đầu, buông nốt việc đọc sách, buông hình ảnh bạn đạo, nhóm tu.. Có thể đó là những bám víu sau cùng.
Phan Ý Ly
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.