Nhớ Thầy

Con ngồi biên soạn thẻ “Tỉnh” đây
Nhớ lúc ngô nghê bản ngã này
Hoài công tìm kiếm rồi nương tựa
Và thầy khẽ bảo “đừng dừng đây”

Đừng dừng tại chỗ Niết Bàn này
Đừng tìm kết luận để lại say
Đừng mong sở hữu hay lưu dấu
“Con cứ thấy thôi.., chỉ có vầy”

Lời thầy ngắn gọn bao thâm ý
Một bầu yên lặng nhẹ như mây
Giờ con ngồi đây, biên giáo lý
Lặp lại lời xưa: “chỉ có vầy..”

Hốt nhiên nước mắt chợt tuôn rơi
Dẫu tự mình đi vẫn gặp Người
Ai bảo lẻ loi trên lối Đạo
Khi ân nghĩa lớn chẳng nên lời?

Phan Ý Ly


Khám phá thêm từ Phan Ý Ly

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Gửi phản hồi