Như Không 11.2023 và 1 số ghi chép

1

“Không nghĩ thì làm sao mà chân bước đi được???” là lời thốt lên của 1 học viên ở buổi đầu tiên.

Một số chia sẻ tương tự từ các học viên khác: “không có lời nhắc trong tâm trí thì làm sao.. giơ tay được?”, “trong đầu ko có hình ảnh thì làm sao có cái gì để làm theo?”

Cách đây 20 năm có thể mình cũng đồng tình nhưng giờ nghe những chia sẻ này thấy vừa vô lý vừa dễ thương hết sức. Nhờ các bạn chia sẻ như vậy nên mình như được nhắc nhở về nhận thức còn non nớt của mọi người, càng chậm rãi và trọn vẹn hơn với tiến trình của từng bạn.

2.

“Mình nghẹn ngào xúc động”

“Mình thấy sởn cả da gà và vô cùng xúc động”

Đó là một số chia sẻ của học viên khi cả lớp vừa cùng nhau làm được một điều “không tưởng” là “tha tâm thông” tập thể 🤣.

Mình lại thấy những chia sẻ này vô cùng dễ thương và ngây thơ, lại được nhắc nhở về sự chập chững của các bạn khi mới hòa được vào dòng chảy. Mọi khoảnh khắc luôn là vậy và nó là bình thường. Nhưng khi cơ thể và tâm trí quá quen với tính toán, stress, với cái biết của sự tích lũy.., bỗng rơi vào một khoảng lặng của cái Biết trong sáng (lại còn “tập thể”) .. thì sự tự do và tĩnh tại trọn vẹn đó khiến người ta xúc động vô cùng.

3.

“Mình vừa nhận ra hoàn toàn có thể làm mọi thứ thật chuẩn xác một cách phi nỗ lực, không mất năng lượng, không suy nghĩ, không hình ảnh trong đầu.. Và mình đang hơi choáng vì trước đó khi làm bài tập này mình có trạng thái ý thức một chút, .. mà bấy lâu nay mình cứ tưởng ý thức đó là cái Biết, là cái quan sát thân tâm mình.. Bây giờ mình mới ngỡ ngàng thấy cái đó cũng chỉ là ý thức.. không phải thấy biết thuần khiết. Hai trạng thái thấy biết mình vừa cảm nhận nó khác nhau rất rất rõ ràng. Bây giờ mình mới thấy hóa ra như vậy vẫn là có nỗ lực. Cái Biết kia hoàn toàn phi nỗ lực.. Vậy mà bao lâu nay mình cứ tưởng đã thấy biết thuần khiết rồi”

Ah, đây là khoảnh khắc tuyệt đẹp mà mình chỉ có thể lắng nghe học viên chia sẻ và mỉm cười 😁

4. “Trong suốt quá trình tránh chướng ngại vật, vận động, tai nghe, mắt nhìn, chân di chuyển, tay chuyển động.. tao bỗng dưng thấy trọn vẹn và hạnh phúc cực kỳ. Một cảm giác rất khó tả, khó gọi tên hay nói nên lời. Tao không tả được nó là cái gì.. Tao .. thấy tao như ở cõi khác í không giống mọi khi của tao. Tao thấy mọi thứ ở đây rất rõ ràng, các giác quan của tao vẫn hoạt động bình thường.. “

– cái mà mày gọi là “cõi khác” í, nó là ở đây và bây giờ, nó là thực tại đó mày. Còn cái mà mày đang ở mọi khi ấy, nó là.. trong tâm tưởng của mày..

– uh có thể tại tao chả mấy khi ở thực tại nên tao thấy lạ lắm.. Mà trọn vẹn lắm mày ạ..

Đây là đoạn chia sẻ của cô bạn cũng tham gia lớp học. Làm mình cũng thấy ngộ nghĩnh và dĩ nhiên, lại được nhắc nhở về “các cõi giới”, buồn cười quá. Hay nhở!

Ghi tới đây nhớ ra câu chuyện sư trẻ và sư già. Vị sư già đang ngồi bờ sông bên này. Vị sư trẻ gọi sư già từ bờ sông đối diện:” Thầy ơi, con muốn qua bờ bên kia!”

Vị sư già thủng thẳng đáp: “con đang ở bờ bên kia rồi!!!”

5. Làm bài tập được một lúc, một bạn ngồi thở hổn hển, thời tiết lạnh nhưng mồ hôi bạn đẫm ngực áo. Bạn rất thích học nhưng đành xin phép mình được ngồi nghỉ. Mấy tiếng sau bạn đứng lên thử lại, ngã, loạng choạng, hớt hải, mọi thứ rất va vấp. Bạn xin phép ngồi xem vì mệt quá. Bạn nói bị tim lâu năm rồi nên không theo kịp chứ không phải do sợ.

Tới hôm sau bạn tới lớp, mình tổ chức cho lớp tiếp tục bài tập này. Mình đề nghị cả lớp.. nhắm mắt làm bài tập. Tới lượt bạn này, ngỡ ngàng luôn, dòng chảy mượt mà, mọi phức tạp rối rắm không làm khó được bạn. Mình quan sát thấy ở bạn một trạng thái thả lỏng, không nỗ lực, nương theo mọi dòng chảy một cách trực tiếp không do dự, không qua tâm trí.

Sau bài tập này còn nhiều bài tập phức tạp hơn nhưng bạn đã như một con người khác.

Lúc chia sẻ cuối khóa, bạn mới giãi bày với cả lớp là bạn vốn được chẩn đoán đau tim nhiều năm, không được vận động. Bạn tuy vậy cũng thận trọng cố gắng thử nghiệm từ yoga tới tập riêng với PT, nhưng đều chỉ được vài buổi là không thể theo được vì tim đau. Ngoài ra nhiều năm tai bạn bị ù đau đớn nếu nghe nhạc to nên cũng không thể tham gia bất cứ sự kiện lễ lạt nào. Bạn tự bất ngờ rằng kể từ buổi sáng hôm đó tại lớp, bạn đã không còn thấy đau tim hay ù tai nữa, bạn ngạc nhiên với chính cơ thể của mình khi nó tự biết ứng ra và thuận theo dòng chảy, tự biết tránh, né, chuyển động, thăng bằng, đáp ứng mọi thứ mà không hề lúng túng hay bị sai hỏng, hoàn thành bài tập trong cảm hứng cao vút.

Bạn nhận ra cái Tưởng đã giam cầm bạn bao lâu nay.

6. Một bạn hỏi khi gặp cảm xúc tiêu cực bạn đã thử chỉ niệm “ta là tạo hóa ta là tất cả..” và quả nhiên cảm xúc tiêu cực biến mất. Mặc dù bạn tự nhận ra rằng “niệm chú” kiểu đó không giúp bạn thấy được nguyên nhân của cảm xúc tiêu cực như khi quan sát tâm, nhưng bạn vẫn muốn hỏi lại cho chắc.

Mình đồng ý với bạn là hiểu biết về nhân quả, để từ đó biết buông xuống ảo tưởng, chỉ có thể đến từ tuệ giác, không thể đến từ lập trình tư duy, càng không đến từ “tín ngưỡng”, mặc dù “tín” có thể là một công cụ tốt cho người mới bắt đầu.

“Cách em niệm như vậy chẳng khác nào câu chuyện này: có một bệnh nhân chuẩn bị được bác sỹ mổ. Vị bác sỹ nhìn bệnh nhân và nói: Đừng lo nhé Peter. Mọi thứ sẽ ổn thôi

Bệnh nhân thều thào: tên tôi không phải là Peter

Bác sỹ: tôi biết, nhưng tôi là Peter!”

7. Bạn học viên nọ khoe đang ngồi nghe mình chia sẻ về “trung thực” và “nói dối” cũng như ảnh hưởng của chúng lên thân, thì bỗng chột dạ, nhận ra cần thay đổi một số điều ngay tối hôm ấy. Bạn đã nói dối người thân một số thứ vô hại, cốt để không bị làm phiền, nhưng cũng kể từ đó bạn bắt đầu bị đau cổ vai gáy. Tối đó bạn quyết định sẽ nói thật, duy nhất chỉ để tự tháo bỏ xiềng xích cho mình.

“.. Ngay khi em vừa nói ra xong, thì thật kỳ lạ chính cái điểm đau đó trên vai gáy em tan biến lập tức, nó vi diệu kỳ lạ!”

8. Lớp có một bạn đã tu tập lâu phết, bạn tự nói là bản thân đã mất nhiều năm mới nhận ra về Tánh Biết nhưng vẫn muốn kiểm nghiệm và thực chứng để biết chắc, vì trước khi học vẫn đôi lúc tự hỏi. Trải qua các ngày học, mình thấy được các cơ chế phản xạ của thân và tâm bạn, và hoàn toàn ngạc nhiên khi tới buổi cuối cùng bạn làm bài tập một cách thần kỳ luôn. Chính bạn chia sẻ là sau khi “đi ra” “đi vào” cái “đó” trong mấy ngày học.., thì tới buổi cuối bạn nhận ra và thả được hoàn toàn; và không còn nghi ngờ chút gì về cái Biết vô vi, trong sáng, lặng lẽ “không làm gì mà không gì không làm” đó.

9. “Trước đây em tự hào mình có cá tính rõ nét” bây giờ em mới nhận ra hóa ra chính những cái mà em gọi là cá tính rõ nét đó thực ra nó là “kẹt rõ nét” 😅😅😅😂😂😂 – một bạn chia sẻ và cả lớp cười ồ

10. Có bạn học viên đang mang thai mấy tháng, khi giới thiệu thì mô tả bản thân một nẻo nhưng khi bạn cất giọng hát thiên thần cao vút và làm bài tập một cách vi diệu, hoàn toàn thả lỏng, sáng tạo nhưng trọn vẹn và an toàn với trạng thái thể chất của bạn.. thì cả mình lẫn mọi người trong lớp đều phải ngạc nhiên.

Không ngạc nhiên sao được, vì chính bạn cũng .. ngạc nhiên cơ mà 藍. Rồi sau đó bạn mới thẽ thọt chia sẻ về những sang chấn tâm lý từ bé đã ức chế lại nhiều sự “diệu dụng” của bạn như thế nào. Và trong bài tập, khi để tâm trong sáng rỗng lặng thì mọi thứ được tự ứng ra thật tuyệt vời khiến bạn cũng không thể ngờ được ra sao.

Mục tiêu của lớp dĩ nhiên không phải là để “khai phá tiềm năng” mặc dù nhiều người trong lớp bị bất ngờ và xúc động khi phát hiện ra điều đó ở mình và người khác. Mục tiêu của lớp là để ngay tại đây bây giờ giúp mọi người nhận ra các cơ chế ảo tưởng trên thân tâm và buông ra trở về với cái Biết trọn vẹn trong sáng vô vi mà.. diệu dụng

Còn nhiều tình tiết buồn cười, dễ thương trong lớp học.. Mỗi khóa học là bao nhiêu khám phá cho cả mình và học viên.


Khám phá thêm từ Phan Ý Ly

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Gửi phản hồi