Nhiều người trong chúng ta đi học với hy vọng thay đổi bản thân – học để trở nên khác biệt, để “cải thiện” mình. Nhưng đó lại là một sai lầm. Sai lầm to bự luôn. Sai lầm này có thể dẫn bạn tới những cú trượt rất dài và rất tốn kém.
Khi chúng ta cố gắng trở thành ai đó khác, chúng ta mất đi bản chất thực sự của mình, dẫn đến sự thất vọng và cảm giác “phí hoài” tiền bạc và thời gian. Điều này thường đến từ sự thiếu bao dung cho chính mình và không đủ trân trọng những gì là thế mạnh. Với thái độ đi học như thế, người ta mong chế tạo ra một cái tôi mới theo công thức khóa học, để rồi vô tình tự hủy chính những gì là độc nhất và là thế mạnh của mình, rồi tự dằn vặt lên án bản thân khi không được như những “ví dụ” ngoài kia.
Có những con người (có lẽ cũng bởi họ có phước và căn cơ cao) đi học không nhằm thay đổi bản thân. Với họ, việc học bất cứ môn gì từ nấu ăn, bán hàng, nhảy múa, kế toán.. cũng đều là cuộc dạo chơi hết mình của hành trình khám phá chính họ. Dù họ đang học đạp xe, múa cột, kỹ năng bán hàng, hay thực hành tỉnh thức, mục tiêu quan trọng nhất là nhận ra và hiểu sâu sắc về những thứ đang xảy ra trong mình.
Khi học để nhận thức về mình, mọi nỗ lực và thời gian bạn bỏ ra sẽ không bao giờ là lãng phí. Nhờ những góc nhìn khác lạ từ các khóa học, người học nhận ra muôn vàn điểm thoáng và kẹt khác nhau của bản thân, các lập trình tư duy đang có và bối cảnh chung của xã hội, cũng như nhân quả của tư duy đó. Qua sự thấu hiểu đó, họ biết tiếp tục nuôi dưỡng điều gì và bao dung với những điều gì trong mình.
Cách học này, tuy trên bề mặt có thể trông thật nhàn hạ và vì thế gây cảm giác không hiệu quả, nhưng thực ra đó chính là cách khiến một người đi được xa và nhìn được rộng, đã thế lại còn hiểu rất sâu sắc về bản thân. Có thể trong quá trình học như vậy họ nhận ra họ thật giỏi về kế toán, hoặc thật dở về nấu ăn, nhưng họ biết một cách rất chi tiết trong điềm tĩnh và ung dung điều gì khiến họ như vậy, họ không coi đó là ưu khuyết điểm mà thấy rõ được con đường họ đi là duyên từ tạo hóa mà họ chỉ là kênh đón nhận. Chính vì lẽ đó họ biết ơn mọi trải nghiệm và tận dụng mọi trải nghiệm đó để hòa hợp nhất với thực tại. Ta gọi đó là Trời độ hơn Trình độ 😅
Điều này rất khác biệt với việc đặt mục tiêu hơi sai một tí và sa đà vào bao năm lãng phí năng lượng tiền bạc để đánh vật với bản thân (vấp đĩa).
Nói đâu xa, chính người viết cực dốt ngồi thiền và rất giỏi các môn năng khiếu, ứng tác. Ấy thế mà trời có cho làm diễn viên hay nghệ sỹ đâu. Lại đi hướng dẫn người ta thấy biết không qua việc ngồi 😅. Thật may phước đó là một hành trình dạo chơi hết mình và không vấp đĩa.
Vậy, mục tiêu học của bạn là gì?
Để thay đổi hay để nhận ra bản thân?
P/S: bài viết này cũng là câu trả lời tới một số bạn đăng ký lớp học của mình, nếu bạn đặt mục tiêu học để thay đổi bản thân, chúng ta gãy ngay từ khi chưa bắt đầu đồng hành với nhau 😅
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.