Có nhiều chị em lắm khi loay hoay trong hoài nghi, băn khoăn về lòng chung thuỷ của bạn đời. Họ rầu rĩ tự hỏi: “Liệu mình có nên miễn cưỡng tin tưởng để tiếp tục con đường này, hay là tìm cho ra chân tướng để chấm dứt?”.
Ôi, bạn ơi, đừng để tâm tư mình sa lầy vào những điều kiện như thế!
Khi bạn chọn tin tưởng vào ai đó, bạn thực sự đang tin vào điều gì? Chẳng lẽ bạn tin rằng người đó sẽ luôn làm theo ý mình, tin rằng người đó không bao giờ phản bội?
Niềm tin như thế, không khác gì mong chờ trời luôn nắng hay thời tiết chẳng bao giờ thay đổi. Niềm tin đặt như vậy thật không vững chắc, bởi nó quá lệ thuộc vào những thứ vô thường.
Tâm tính con người, sự chín muồi trong suy nghĩ và lựa chọn, bao điều có thể thay đổi. Vì thế, tin tưởng một ai không thay đổi hay nói dối, thì cũng giống như tự mình đã lừa mình trước vậy.
Cho nên, sai lầm đầu tiên là đặt niềm tin vào ai đó. Còn sai lầm tiếp theo là cố tìm ra “sự thật” về người đó để quyết định có tiếp tục hay dừng lại. Việc này cũng giống như hai mặt của cùng một đồng xu thôi. Khi bạn tìm cách chứng minh rằng người kia nói dối, để từ đó kết thúc mối quan hệ, bạn chẳng khác nào đang theo đuổi một ảo ảnh vậy.
Vì thế, cả hai điều trên đều là hai mặt của một vấn đề thôi, đấy là Đặt Niềm Tin Sai Chỗ.
Vậy thì thế nào là đặt niềm tin đúng chỗ?
Niềm tin đúng chỗ chính là tin rằng: việc gì phải xảy ra thì nó phải xảy ra.
Quan trọng là bạn học được cái gì, bạn trưởng thành lên như thế nào, bạn nhẹ gánh được đi bao nhiêu về cái lý tưởng của mình, sự mộng mơ ở trong bạn trở nên thực tế hơn như thế nào, và bạn vững vàng hơn ra sao trước các biến động và sự thay đổi của những người quanh bạn, của cuộc đời, của hoàn cảnh sống.
Nếu như bạn đặt niềm tin rằng chuyện gì phải xảy ra thì nó phải xảy ra và bạn tin rằng sẽ luôn học bài học gì đấy từ nó, thì đó ít ra còn là một niềm tin có cơ sở.
Còn nếu đặt niềm tin rằng “người đó sẽ không nói dối, họ sẽ làm điều a, họ sẽ làm điều b..” thì bạn lại vỡ mộng thôi. Nếu không phải vì người ta nói dối thì cũng vì hoàn cảnh xô đẩy thế nào đấy. Nếu mình cứ phân vân lựa chọn giữa tin hay là không tin thì mình đang giống như là “tôi nên chạy theo cái vô thường nào, tôi nên đuổi theo cái bóng, cái ảo ảnh nào”.
Vì thế việc bạn ở lại trong một mối quan hệ hay rời đi, thực ra rốt cuộc bạn vẫn phải tự thấy ra bài học bên trong chính mình.
“Học” ở đây không phải là học về người ta hay học làm thế nào để giữ người yêu hay làm thế nào để phát hiện ra kẻ nói dối. Mà là bạn có học được cái gì để bạn thật sự trở nên bình thản hơn trước các biến động hay không? Vậy thì nếu bạn ở lại bạn cũng học được, mà nếu bạn ra đi, thì cũng sẽ có bài để cho bạn học.
Thông thường một người sẽ phân vân là mình ra đi thì mình có để phí một “đối tác nói thật” hay không, mình ở lại thì mình có đang bị “người nói dối” lợi dụng hay không.
Nếu như niềm hạnh phúc của mình và cái đích đến của cuộc đời mình là “ở được với một người xứng đáng” hoặc để “sống trên đời này mà không bị lợi dụng” thì mình sẽ luôn trăn trở như vậy.
Nhưng nếu như mục tiêu là để hiểu rõ hơn về mình, để trở nên bình thản hơn, vững vàng hơn, nhẹ gánh hơn, buông xả hơn trước các biến cố thì việc người ta có trung thực hay không, mình có đang bỏ rơi một người trung thực hay không, mình có đang bị lợi dụng hay không nó không quan trọng bằng việc mình đang như thế nào, mình có bình thản không, mình có thấy vô ngại không?
Khi điều chỉnh lại kim chỉ nam theo hướng này, thì bạn sẽ không phải đau đầu quá nhiều.
Đương nhiên, bạn cũng sẽ có những lo lắng, hồi hộp, phân vân nhưng nó không phải là mấu chốt. Bạn cũng sẽ không thấy sự tồn tại của bạn trong mối quan hệ lệ thuộc vào những lo âu này nữa.
Liệu bạn có thể vừa hiện diện trọn vẹn mà vẫn phó mặc kết quả của mối quan hệ này không? Liệu trong sự vô tư đó bạn có vẫn đang rõ biết mình làm gì, mình đi đâu không?
Biết rõ mình đang đi đâu, ở đây nghĩa là đi từng bước như thế nào, chứ còn đích đến là cái gì thì không biết trước.
Còn nếu mình cứ hơn thua và so đo, chắc lép là mình có đang bị lợi dụng không, có đang làm cái gì có lợi cho bản thân không, lợi nhiều hay ít, bị người ta lừa nhiều hay ít.. thì mình sẽ sa vào vòng xoáy của sự đau khổ, đào bới, không chắc chắn và phân vân. Cái đấy là không hồi kết.
Không một ai có thể đảm bảo được cho bạn, kể cả chính đối phương nói là “tôi nói thật, tôi thề” thì bạn cũng không bao giờ thấy nó là đúng. Cho nên cuối cùng vẫn phải quay lại mấu chốt việc bạn sống trên đời này nó là cái gì.
Niềm tin đúng chỗ là hiểu rằng mọi sự vận động đều tuân theo quy luật của trời đất, và bạn, trong từng sự kiện đều có thể học hỏi, trưởng thành và trở nên nhẹ nhàng hơn.
Khi nhận ra và học được điều gì từ cuộc sống, từ những thăng trầm ấy, thì dù bạn lựa chọn ở lại hay ra đi, bạn vẫn là người chiến thắng.
Phan Ý Ly
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.