Yêu sâu mấy cũng không thành sáng,
Lòng còn say, mắt vẫn mù sương.
Lạc quan lắm dễ thành lạc lối,
Khi niềm tin rời khỏi lẽ thường.
Hồn nhiên quá, đời đem thử thách,
Một vết đau làm vỡ trong ngần.
Thông minh lắm, tài cao mấy bận,
Vẫn có ngày lạc giữa phân vân.
Đã từng bước qua miền mê đắm,
Đổi bình yên lấy những đêm sâu.
Đã từng giữ niềm tin rực rỡ,
Rồi giật mình chẳng rõ vì đâu.
Đã từng sống như cây trước gió,
Tin nắng vàng mà lỡ bão giăng.
Đã từng sáng, từng hay, từng giỏi,
Rồi cúi đầu trước một lằn ranh.
Khi ấy mới thấm điều rất thật:
“Mình sai rồi, sai ở nơi đâu?”
Câu hỏi ấy không làm ta nhỏ,
Mở trong lòng một lối đi sâu.
Người nặng nghĩa từng mang thương tích,
Người tin đời từng vấp giữa đường.
Người hồn hậu từng phen va đập,
Người tài cao từng vướng nhiễu nhương.
Nỗi đau ấy chưa bao giờ nhẹ,
Nhưng qua rồi, mắt sáng hơn xưa.
Bao lần vỡ giữa tin và tưởng,
Mới nhìn ra thật — ảo đôi phương.
Sáng suốt rồi, lòng còn tha thiết,
Mà mắt nhìn đã tạnh màn sương.
Sáng suốt rồi, vẫn tin điều đẹp,
Mà niềm tin biết tựa lẽ thường.
Sáng suốt rồi, lòng còn trong trẻo,
Biết phân minh giữa đúng cùng sai.
Sáng suốt rồi, tài năng thêm rộng,
Biết nhìn mình qua tháng năm dài.
Ta đã học, và còn học nữa,
Giữa yêu thương, hy vọng, ngây thơ.
Điều gì đẹp cũng cần soi tỏ,
Kẻo ánh vàng che khuất cơn mưa.
Yêu rất quý, niềm tin cũng quý,
Lòng hồn nhiên, tài giỏi cũng cần.
Nhưng giữa đời nhiều mây nhiều lửa,
Hãy sáng suốt để vững bước chân.
8.7.2026
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.