Thấy biết tâm và nghĩ “thấy biết tâm” là hai việc hoàn toàn khác nhau.
Cái trước là tuệ tri – cái sau là tưởng tri
Cái trước là thấy biết như thật -cái sau là suy nghĩ.
Cái trước tuy không lời nhưng nó thấy được mọi sự sống động của mọi thứ trong thời gian thực – cái sau tuy có lời nhưng chỉ là một ý niệm khô khan lạnh lẽo được thu nhận, ghi nhớ và phát lại, không có khả năng thấy hay cảm nhận gì.
Cái trước là hàng auth – cái sau là hàng pha ke
Cái trước mang tới trí tuệ, giác ngộ, và giải thoát khỏi các trói buộc – cái sau chính là sự che lấp và trói buộc.
Một hành giả nọ viết thư cho mình tâm sự rằng sau cả năm trời thực hành, cho tới khi bầm dập liểng xiểng cô mới hốt nhiên nhận ra rằng hóa ra bấy lâu nay cô không hề thấy biết gì hết mà chỉ mù quáng dùng suy nghĩ “mình chỉ cần thấy biết tâm” để do dự, thoái lui khỏi các quyết định cần thiết trong cuộc sống. Cô bị đánh lừa tới mức mất bao năng lượng để đấu tranh giữa dòng suy nghĩ này và dòng suy nghĩ khác, kẹt cứng trong sự đấu tranh đó mà chẳng thấy ra được rằng dù là dòng suy nghĩ nào thì chúng cũng chẳng liên quan gì tới thực tại.
Nếu là Mắt tuệ thì sẽ nhìn thấy tâm trí đang lải nhải “mình chỉ cần thấy biết tâm” và biết rằng câu nói này chỉ là một ý niệm. Cái thấy biết chân tướng đó mới chính là sự thấy biết thực sự.
Mắt mờ sẽ không nhận ra mà bị câu nói đó che lấp cái thấy biết thực tại.
Giống như trong Tây du ký, “yêu quái” khi muốn trốn Tôn Ngộ Không thì liền biến thành chính Tôn Ngộ Không để đánh lừa. Tôn Ngộ Không giả sau đó cãi nhau với Tôn Ngộ Không thật 😁. Càng cãi càng ra lắm phiên bản Tôn Ngộ Không, càng cãi càng chẳng biết đường lào mà lần.
Trong truyện, Tôn Ngộ Không thật dùng mắt thần Hỏa nhãn kim tinh để soi ra yêu quái. Còn trên thực tế, hành giả chỉ cần thấy biết dòng tâm, thấy các luồng suy nghĩ tới rồi đi.
“Mình chỉ cần thấy biết tâm” – câu nói này xuất hiện rồi biến mất trong tâm. Còn cái thấy biết thực sự thì chỉ lặng lẽ thấy biết dòng suy nghĩ đó, nó chả nói gì cũng chẳng tỏ thái độ gì cả.
Bạn thấy đấy, Tâm Trí thông minh đã đúc kết và nhại lại lời minh triết, hóa trang thành những thứ bạn “tin dùng” để dắt mũi bạn. Đây là một trong những cách khiến BẢN NGÃ TRỞ NÊN TRONG SUỐT. BẰNG CÁCH NÀY bạn bị mắc vào vọng tưởng.
ĂN XOÀI VÀ NGHĨ “ĂN XOÀI ĂN XOÀI ĂN XOÀI” LÀ HAI VIỆC HOÀN TOÀN KHÁC NHAU.
Bạn có phân biệt được không?
Phan Ý Ly
#ThựcTậpNhưLà

Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.