Hồi xưa nghe “chăn cừu” tưởng thế nào .. tới khi dành nguyên ngày đi theo người chăn cừu thấy ổng nằm khểnh, chờ cừu ăn no xong chúng đi tới chỗ khác thì ổng mới giục mọi người cùng lục tục đi theo.. Cừu đi đâu thì mình đi theo đó.. lúc ấy mới biết, thì ra chăn cừu nghĩa là để cừu nó chăn mình 😅 .
Cừu đi lên đỉnh núi thì ta lên đỉnh núi theo. Cừu lên đó làm gì í, ta không biết, ta cũng không vặn vẹo hỏi cừu hay dạy cừu làm theo ý ta. Ta nằm khểnh ra chơi. Xong cái thấy cừu kéo nhau xuống núi, ta vội đi theo. Cừu xuống núi hóa ra để tới hồ uống nước. Ta lại ngồi xuống nghỉ ngơi la cà. Rồi tự dưng cừu lại kéo nhau .. đi lên núi, cái gì, vừa ở trển leo xuống mệt thấy bà, giờ lại .. leo lên??? Nhưng ta không có quyền vặn vẹo hay chỉ dẫn logic lẽ sống gì đó cho cừu, việc của ta là chăn cừu, là đi theo. Nên ta lại lầm lũi đi. Cả 1 ngày đàn cừu đi lên đỉnh núi ăn cỏ, xuống núi làm miếng nước, lên núi ăn cỏ tiếp, xuống núi uống miếng nước.. cứ vậy tầm 10 lần 🤣.
Phỏng vấn nhanh anh chăn cừu: vậy chớ anh đi theo làm cái gì? Tại sao anh lại phải có mặt? Nói cách khác – vai trò chăn cừu của anh ở đâu?Người chăn cừu- dù khác ngôn ngữ – bằng động tác hình thể của mình, giải thích rằng vai trò của anh là để đàn cừu không nhập bọn với đàn cừu của người khác, thấy chúng có xu hướng đó thì sẽ đánh lạc hướng chúng quay sang hướng khác, và tới cuối ngày thì lùa chúng đi về chuồng.
Chơi với trẻ con cũng vậy. Tưởng phải dạy dỗ làm gương hay chỉ dẫn cái gì, thực ra là sai lầm. Trẻ càng nhỏ càng cần tự do khám phá. Ta ngồi với trẻ và hãy để trẻ dạy ta. Cho cái xô đồ chơi lên đầu, xếp hình linh tinh để rồi phá đi, dùng cái thìa để gõ lên miếng xốp..v.v. trong khi cái trống và cái dùi lại dùng làm mâm đồ chơi.. Cái đó hãy để trẻ tự khám phá và quyết định.
Nếu một đứa trẻ thấy rằng cái trống đồ chơi có thể được chơi bằng rất nhiều cách, trong đó gõ cho kêu ra tiếng chỉ là 1 cách thôi, còn lại có thể dùng làm ghế, làm dép, làm mũ, làm mâm, làm cái kê đồ, làm bánh xe.. thì sau này đứa trẻ đó mới thực sự Làm Chủ Quá Trình Sử Dụng Trống, có thể con mới khám phá ra và tự làm chủ quyết định rằng dùng cái vật này làm cái tạo âm thanh là hữu ích nhất, hiệu quả nhất, chí lý nhất. Cái vật đó mới trở thành CÁI TRỐNG nhờ chính sự thí nghiệm và quyết định của con.
Trong trường hợp con không thấy cái trống hữu ích trong việc làm ra Cái Trống xứng đáng với việc tạo ra âm thanh, thì chắc là con có tiêu chí cao hơn nữa về cái đáng được dùng làm trống 😂
Tương tự như vậy, Leo khi học chữ cái ở trường, về nhà con đã đố bố mẹ chữ A đọc là gì, chữ B đọc là gì? Sau đó quá thích thú trước sự phát hiện về tính liên quan giữa biểu tượng nét vẽ và âm thanh – ý nghĩa của chúng, con cũng nguệch ngoạc 1 nét vớ vẩn nào đó rồi đề nghị ba mẹ đọc to và đánh vần. Ba định nói “nó không có trong bảng chữ cái”, mẹ nháy mắt ra hiệu ba không làm vậy, mà mẹ nhìn cái “ký tự” nguệch ngoạc của con và tự “phát âm” ra một âm thanh nào đó rất ngớ ngẩn. Con phá lên cười và tiếp tục đưa ra các “ký tự” mới.Từ đó con nhận ra rằng chữ cái chỉ là các ký tự do 1 nhóm người như mẹ và con đang cùng đồng ý với nhau để biểu hiện cho một âm tiết nào đó. Từ đó khái niệm về ký tự latin, chữ nôm, chữ phạn… không thuộc cái gì khó hiểu với con.
Nói túm lại hãy để trẻ chơi mình, nếu bạn muốn chơi với trẻ 🤣 Nhiệm vụ của mình là đồng bọn hùa theo thí nghiệm của con, và giữ cho con được an toàn thôi.


Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.