Tình yêu, Tuổi trẻ, và Chánh Pháp

Thật vui khi nhận được bức thư “trình pháp” từ một người em ở tuổi đôi mươi, với sự hồn nhiên và yêu đời của tuổi trẻ, em tung tăng bước vào chánh pháp một cách thật tự nhiên trong cuộc sống như chính em đang là.

“Chị ơi, tuần này trong quá trình quan sát tâm em phát hiện ra một bám chấp mới. Phát hiện này giúp em gỡ được nhiều nút thắt trong lòng, em thấy có sự chuyển biến rõ rệt trong tâm nên muốn ghi lại và chia sẻ với chị về điều em vừa thấy ra ạ.

Sau khi chia tay người yêu, em vẫn thi thoảng thấy buồn, nhớ nyc. Em thấy suy nghĩ định can thiệp “người như vậy bỏ là đúng chứ buồn làm gì”, rồi em buông ra, em cho phép để nỗi buồn, nỗi nhớ hiện ra, em khóc oà lên, sau đấy thấy nhẹ nhõm. Lúc ấy em thấy rất vi diệu trước hiện tượng nỗi buồn nhớ khóc lóc này, khi cho phép thì nó đến rồi đi. Còn tâm trí thì luôn dán nhãn phán xét xấu tốt, đúng sai.

Nhiều lúc nỗi buồn lại tới, em thấy mong muốn, hy vọng quay lại với nyc. Em thấy cảm xúc cô đơn, buồn bã, thấy mong muốn có người ở cạnh. Em thấy mình sục sạo tử vi, bản đồ sao, thần số học, cố chứng minh hai người có thể quay về với nhau.

Em thấy mệt mỏi, mất năng lượng khi làm vậy. Em phát hiện ra mong muốn kiểm soát tương lai theo ý mình. Khi có suy nghĩ “Chấm hết rồi”, em thấy đau nhói, em thấy chưa sẵn sàng đối diện và chấp nhận sự thật này.

Rồi sau buổi học lớp L.à.m tì.nh, lời chị chia sẻ về “tình yêu toàn thể, không có đối tượng” cứ ở trong đầu em. Em hiểu đó, nhưng sao tâm trí chưa chấp nhận được, có cảm giác níu kéo, giằng co khi phải chấp nhận rằng tất cả chỉ là tương giao.

Vô tình hôm trước bạn em coi bản đồ Mandala trong Thần số học cho em, nói rằng bài học của em chính là học ra cái tình yêu toàn thể, không bị giới hạn trong các mối quan hệ đôi lứa. Lúc ấy em soi lại trạng thái thất tình, đau buồn, ủ rũ của mình.

Em phát hiện hoá ra mình buồn vì không có đối tượng để yêu đương, hẹn hò, đồng hành. Em phát hiện ra khi đi chơi một mình mình vẫn dáo giác nhìn quanh xem có đối tượng nào tiềm năng không và thấy thất vọng khi chẳng ai để ý mình. Em phát hiện ra mình vẫn đi tìm cái tình yêu đôi lứa, tình yêu có đối tượng cụ thể nào đó.

Khi phát hiện ra như vậy, tự nhiên em thấy có cái gì rộng mở trong tâm, trong lòng. Có cái gì rất nhẹ nhõm, thả lỏng, dễ chịu toả ra. Tự nhiên cái cơn thất tình, mong muốn quay lại với nyc được buông ra.

Tự nhiên cái mong muốn xem tử vi, lên kế hoạch để kiểm soát số mệnh cũng được buông ra. Chỉ là em thấy ra chỗ mình dính mắc, những thứ em đang kẹt tự nhiên được buông ra, em chả phải ra quyết định buông hay giữ gì luôn, rất vi diệu.

Từ đấy trở đi, em thấy đầu óc không còn suy nghĩ phân tích, suy luận, tính toán, mong cầu cuộc đời theo ý mình. Mọi thứ trong lòng như được cởi bỏ, em thấy nhẹ nhõm, bình an, đón nhận sự thật “chấm hết rồi” rất bình thản, tự nhiên, không cưỡng cầu cố gắng gì.

Em cũng nhận ra, chuyện gì phải xảy ra sẽ xảy ra, chỉ là em đối diện thế nào. Không có chuyện em thấy ra, không bám víu vào lý tưởng, mong cầu thì đời sẽ tốt đẹp theo ý em.

Có thể em vẫn sẽ gặp nhiều chuyện yêu đương không như ý, nhưng tất cả là những tương giao đến đi để học ra điều gì đó, chẳng còn mục tiêu phải giữ gìn, xây đắp. Lúc ấy nghe lại audio “yêu nhiều người cùng lúc” trên Spotify của chị em mới thật sự hiểu.

Vô tình em đọc lại bức thư nyc hồi đại học từng viết lúc chia tay em hồi 6 năm trước, có viết đoạn “em yêu cây, yêu chim, thế cũng có nghĩa là em đang yêu anh. Mình vẫn yêu nhau, dù không ở bên như đã hẹn.” Em thấy buồn cười quá, 6 năm sau em mới thực sự hiểu bức thư này. Mọi thứ thật trùng hợp.

Em thấy vui lắm vì như tìm được cách giải cho bài tập lớn của đời mình. Nhưng biết cách giải thì vẫn phải giải rồi mới thấy kết quả đúng sai, mới biết mình có thực sự làm được hay không.

Lúc này em thấy mình nhận ra và hoá giải được khúc mắc trong lòng, nhưng lại có suy nghĩ “nhận ra rồi, buông bỏ rồi, sống tiếp thế nào đây? Liệu mình có thể thực sự sống vô ngại như thế hay chỉ là thấy ra bề mặt?” Em lại thấy nỗi sợ “mắc sai lầm, không làm được, chỉ hiểu lý thuyết chứ k thực hành.”

Trên đây là những cái thấy ra gần đây mà em rất tâm đắc và muốn trình pháp với chị. Rất mong nhận được góp ý, chỉ dạy thêm của chị để em tiến bộ hơn trong việc quan sát ạ. Em cảm ơn chị.

Em T.A


Phản hồi:

T.A ơi, chị rất vui khi đọc được những dòng chia sẻ sâu sắc và chân thành từ em.

Khi em cho phép bản thân buồn và nhớ về người yêu cũ, thay vì cố gắng kiểm soát và phán xét cảm xúc, em đã mở ra một không gian cho chính mình để chứng kiến cảm xúc một cách thuần khiết.

Đây là bước đầu rất quan trọng trong quá trình thực hành thấy biết thuần khiết. Cảm xúc khi được cho phép đến rồi đi mà không bị gắn nhãn, sẽ tự nhiên tan biến.

Thế nhưng, điểm quan trọng cần lưu ý ở đây là sự nhẹ nhõm mà em cảm nhận được không phải là mục đích hay đích đến. Nếu em dừng lại ở sự nhẹ nhõm ấy và xem đó là một trạng thái tốt hơn để đạt được, thì vô tình em đã dán nhãn nó, và lại rơi vào bám chấp vào trạng thái đó.

Trong quá trình này, em có thể thấy rằng tâm trí luôn có xu hướng dán nhãn và phán xét mọi thứ. Đó là hoạt động tự nhiên của tâm, nhưng nếu bám víu vào sự phán xét ấy, thì nó lại là một dạng bám chấp mới.

Việc em để nỗi buồn tự do hiện ra và chứng kiến nó một cách thuần khiết mà không can thiệp là bước đi đúng hướng. Tuy nhiên, chị khuyên em cần tiếp tục tỉnh thức để không bám vào bất kỳ trạng thái nào, dù đó là trạng thái “nhẹ nhõm” hay “buồn”.

Phát hiện ra mong muốn kiểm soát tương lai theo ý mình là một bước rất lớn trong sự tự nhận diện của em. Mong muốn này chính là cội nguồn của sự sợ hãi và đau khổ. Khi nhận ra rằng mình vẫn cố kiểm soát bằng cách dựa vào tử vi, bản đồ sao, hay thần số học, và thấy sự mệt mỏi khi làm vậy, em đã thấy ra sự vô ích của việc này.

Tuy nhiên, điều em cần để ý là mong muốn kiểm soát này không chỉ đến từ việc dự đoán tương lai, mà nó còn hiện diện trong mọi suy nghĩ về tương lai, thậm chí là những kỳ vọng và kế hoạch cho cuộc sống.

Khi thấy rõ rằng mọi việc xảy ra theo cách tự nhiên của nó, không phụ thuộc vào sự can thiệp của em, tâm của em mới thực sự được giải phóng khỏi gánh nặng của sự kiểm soát.

Nhưng hãy cẩn thận, vì đôi khi tâm trí sẽ cố tạo ra một dạng kiểm soát khác, bằng cách tự thuyết phục rằng “buông bỏ” là cách để đạt được điều gì đó tốt hơn. Đây cũng là một dạng bám chấp khác mà em cần lưu ý.

Lời chị chia sẻ về tình yêu toàn thể không có đối tượng dường như đã gieo mầm trong tâm trí em, nhưng như em nói, tâm trí vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận.

Điều này là bình thường, bởi vì việc vượt qua sự bám chấp vào tình yêu có đối tượng là một thử thách lớn. Tâm trí đã quen với việc định nghĩa tình yêu dựa trên một đối tượng cụ thể, và khi đối tượng đó không còn, tâm trí sẽ tự động cảm thấy thiếu thốn và trống trải. Điều này dễ dẫn đến việc em đi tìm kiếm những mối quan hệ mới chỉ để lấp đầy khoảng trống ấy.

Sự thấy ra rằng em vẫn đi tìm tình yêu đôi lứa, vẫn mong muốn có một đối tượng cụ thể để yêu thương, hẹn hò là một bước tiến lớn trong việc tự nhận thức. Khi em nhận ra điều này, một cái gì đó rộng mở trong lòng em, và mọi bám chấp tự nhiên buông ra.

Tuy nhiên, em hãy cảnh giác rằng sự rộng mở và nhẹ nhõm này không phải là mục tiêu cuối cùng. Nếu tâm trí em bắt đầu gắn nhãn nó là “tốt” và bám vào trạng thái này, nó sẽ trở thành một dạng bám chấp mới.

Em nhận thấy sự chuyển biến rõ rệt trong tâm sau khi những bám chấp được buông ra. Sự bình an, nhẹ nhõm này là kết quả tự nhiên của việc không còn bám víu vào lý tưởng hay mong cầu. Tuy nhiên, em cũng cần nhận ra rằng không có gì đảm bảo rằng em sẽ luôn duy trì được trạng thái này.

Cuộc sống luôn biến động và sẽ có lúc những cảm xúc hay tình huống khác đến và thử thách em. Việc thấy ra rằng tất cả chỉ là tương giao và không còn mục tiêu giữ gìn là một hiểu biết sâu sắc. Nhưng, như em đã tự nhận ra, chỉ khi nào sống được sự hiểu biết đó trong thực tế, em mới thật sự giải thoát.

Chị thấy em đã tiến bộ rất nhiều trong việc quan sát và thấy ra sự thật từ góc nhìn thuần khiết. Tuy nhiên, vẫn còn đó những nỗi sợ như “sai lầm, không thực hiện được”, đây là những dấu hiệu của tâm trí đang bám chấp vào lý tưởng về một kết quả nhất định. Điều này rất tự nhiên, nhưng em cần tiếp tục quan sát những suy nghĩ này mà không đồng hóa với chúng.

Chị thấy em đã thấy ra rất nhiều điều quan trọng trong thời gian qua. Đầu tiên, em nhận diện được bám chấp vào cảm xúc, vào sự kiểm soát tương lai, và cả vào mong muốn về một tình yêu có đối tượng. Em cũng thấy rõ rằng những trạng thái nhẹ nhõm, bình an không phải là đích đến, mà chỉ là những giai đoạn tự nhiên trong quá trình thực hành.

Tuy nhiên, chị muốn nhấn mạnh rằng tâm trí rất dễ dàng bám víu vào bất kỳ trạng thái nào, dù đó là trạng thái “tốt”. Em cần tiếp tục tỉnh thức, không đồng hóa với những suy nghĩ hay cảm xúc, dù chúng có vẻ “tích cực” hay “tiêu cực”.

Việc em đã thấy ra và buông bỏ được nhiều thứ là một bước tiến lớn, nhưng điều quan trọng là phải tiếp tục thấy biết mà không bị cuốn vào bất kỳ trạng thái hay kết quả nào.

Bước tiếp theo là hãy tiếp tục chứng kiến mọi hiện tượng xảy ra mà không can thiệp, không phán xét. Hãy để mọi thứ đến và đi một cách tự nhiên, mà không dán nhãn hay tìm cách kiểm soát. Đó mới chính là con đường dẫn đến sự tự do thực sự, không bị ràng buộc bởi bất kỳ bám chấp nào.

Được chứng kiến sự tinh tấn và tiến bộ của em từ những ngày đầu ngơ ngác, chị thấy công việc của mình thật ý nghĩa. Thật xúc động khi biết rằng có những người trẻ tuổi như em nhưng đã sớm tìm thấy và thực hành chánh pháp 🥰

Chị Ly


Khám phá thêm từ Phan Ý Ly

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Gửi phản hồi