Trên hành trình tìm về chân lý của mình, tôi tò mò, phấn khích, bị hấp dẫn và thử nghiệm nhiều điều.
Nhận ra cái biết rỗng rang thanh tịnh từ 2013, nhưng bản chất mê đắm và cầu toàn của bản ngã khiến tôi bám vào đủ thứ.
Nào là, mình là sự rỗng rang.
Nào là, mình là sự thanh tịnh
Nào là, mình là một với vạn vật
Nào là, mình là tất cả và không là gì
Nào là, mình là mọi người..
Nào là, mình là tánh không, là vô biên vô tận, là bao trùm nơi nơi..
Dĩ nhiên đi kèm với mỗi cái “mình là..” đó là sự thực chứng không thể chối cãi, vi diệu lắm, khiến cho bản ngã càng đinh ninh bám thật chặt vào những danh tính siêu phàm.
Ròng rã suốt 9 năm như thế, tôi thấy mình như thần tiên sống giữa cuộc đời. Kiểu, cuộc sống này là ảo mộng, chỉ có linh hồn vĩnh hằng của tui mới là thật..
Nhưng tôi vẫn biết mình chưa chạm được vào chân lý. Bởi chỉ có tôi mới cảm nhận được sự khát khao chinh phục của bản ngã vẫn đang khắc khoải, cừa cựa nhè nhẹ trong mình.
Và chỉ đến khi tôi nhận ra suốt 9 năm qua mình đã buông đi cái tham be bé để đuổi theo những tham cầu to hơn của Siêu Ngã, cho nên trò chơi cứ mãi không bao giờ kết thúc, tôi mới giật mình trước câu: “Trong thấy chỉ có thấy, Trong nghe chỉ có nghe” của đức Phật dành cho Bahya.
Nếu trong thấy chỉ thấy, trong nghe chỉ nghe, không bám vào một kết luận, một định danh nào về mình từ cái nghe, cái thấy, cái trải nghiệm .. thì làm gì có những khái niệm về mình, những bản ngã mới nảy sinh?
Nếu mọi sự định danh đều sụp đổ dù trải nghiệm có vân vi kỳ diệu tới đâu, thì còn gì ngoài CÁI ĐANG BIẾT?
Ngay cả khái niệm “ta là cái đang biết” cũng phải sụp đổ.
Dẹp đi mọi suy tưởng và tìm tòi, tôi trở về với cái biết giản dị, cái biết mà nhiều năm trước tôi đã biết, và chỉ trong 1 tuần, tôi nhận ra chân lý, khi tâm trí không còn thức ăn về khái niệm “ta là..”, thì chẳng có gì để mà mơ mộng viển vông nữa ngoài chính cuộc sống bộc trực giản đơn như nó đang là.
Vô Ngã – vì thế, là tem bảo hành siêu việt, mà lúc bấy giờ tôi mới nhận ra, và xúc động vô cùng khi thấy chỉ đức Phật nhấn mạnh điều này. Cho nên cứ quay đầu, thì ngay đó là bờ. Quay đầu khỏi sự định danh, quay đầu khỏi khái niệm về mình, thì bến giác là đây.
Vậy thì những bản ngã mộng mơ ơi, nếu người nghĩ phải còn gì hơn và ngoài cái đang thấy đang biết, người sẽ tiếp tục trôi lăn trong sự những ảo mộng của chính mình.
Thấy Biết – đó là sự tự do đầu tiên và, oh yeah, nó cũng là sự tự do sau cùng.
TÂM TRÍ MỘNG MƠ LUÔN CHO RẰNG PHẢI CÓ CÕI NÀO VI DIỆU HƠN THẾ.
NHƯNG NHÌN XEM, CÁI LÀM NÊN BẠN, NÊN TÔI, NÊN CẢ VŨ TRỤ NÀY, CHÍNH LÀ TỪ SỰ KẾT HỢP ĐỒNG BỘ TÀI TÌNH CỦA CẢM THỌ VÀ TƯ TƯỞNG
LÀ CÁI THẤY BIẾT ĐANG NHẢY MÚA
NẾU THẤY ĐƯỢC ĐIỀU NÀY, BẠN SẼ THÔI MƠ MỘNG MÀ CẢM KÍCH CHÍNH SỰ SỐNG NHIỆM MÀU NÀY.
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.