Chào em,
Khi mình yêu ai đó, đặc biệt khi thấy họ đã từng trải qua nhiều khổ đau, thì nỗi thương xót tự nhiên trào dâng, như thể mình muốn lấy hết những gì không hay mà họ từng phải chịu ra khỏi họ, để bù đắp cho họ từng chút. Nhưng, em biết không, thương kiểu này, nếu mình không nhận ra, đôi lúc sẽ vô tình biến thành một dạng gánh nặng tâm lý cho chính mình.
Chị muốn em nhìn lại một chút – không phải để tự trách – mà để tự em hiểu tại sao mọi thứ lại đang khiến em khổ đến mức này. Em đang bị cuốn vào một vòng lặp cảm xúc: thương anh ấy + căm ghét quá khứ + tự hỏi tại sao chuyện này lại xảy ra. Càng đào sâu vào đó, mình chỉ càng dính mắc vào những gì không thể thay đổi được.
Như việc em ám ảnh với hình ảnh người cũ kia là dấu hiệu của việc em đang cố tìm một cách kiểm soát thứ gì đó em không kiểm soát được. Cái ám ảnh này nó đến từ chính mong muốn “giải cứu” người yêu em khỏi đau khổ, nhưng vì mình không thể làm gì với quá khứ, thành ra nó quay sang đè nặng lên tâm trí em.
Cảm giác thương anh ấy rất thật, rất dễ hiểu. Nhưng từ góc nhìn khác, anh ấy đã thoát khỏi quá khứ đó rồi, bằng chứng là anh ấy đang ngủ yên bên em. Em có để ý không, dù anh ấy đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng bây giờ lại có thể bình yên bên em? Chính điều đó đã cho thấy anh ấy đã tự bước ra được khỏi cái vòng luẩn quẩn kia. Quá khứ không còn giữ được anh ấy lại, dù nó có tồi tệ thế nào.
Em có thể dùng chính sự hiện diện của anh ấy lúc này để thấy rằng, điều mình cần không phải là ghim lấy những gì bà người yêu cũ kia đã làm, mà là sống trọn vẹn với anh ấy, ở đây, trong hiện tại.
Có thể chị nói điều này nghe hơi nghịch lý, nhưng hãy thử nhận ra: cái quá khứ đau khổ của anh ấy cũng không phải điều để em cố “xóa” hay làm cho biến mất. Mình không cần phải phủ nhận nó để thương anh ấy đúng cách. Mà ngược lại, chính nhờ quá khứ đó mà hôm nay anh ấy và em mới gặp nhau thế này, mới hiểu được giá trị của những khoảnh khắc bình an. Thay vì thấy nó như cái gì đen tối cần phải xóa bỏ, thử nhìn xem nó chỉ là một câu chuyện – và câu chuyện đó đã qua rồi. Em không phải sống thay quá khứ đó, em chỉ cần sống thật rõ ràng với hiện tại thôi.
Giờ nếu đầu óc em cứ bị hình ảnh của bà ấy quấy rầy, thử để ý xem cơ thể mình phản ứng thế nào mỗi khi suy nghĩ đó xuất hiện. Em có thấy cơ hàm mình căng ra không, hoặc tim mình đập nhanh hơn không? Đó chính là cách tâm trí dính mắc làm việc: nó không chỉ gây đau trong đầu mà còn “truyền” xuống cơ thể. Lúc này, thay vì cố gạt bỏ suy nghĩ, em hãy thử quan sát cảm giác đang diễn ra ngay trong cơ thể em. Em sẽ thấy nó nhạt dần đi, bởi nó không thể bám mãi nếu mình không tiếp thêm năng lượng cho nó.
Và em cũng cẩn thận trước xu hướng sở hữu cảm xúc. Nỗi thương, sự đau lòng này không sai, nhưng đừng để nó biến thành một “câu chuyện” mới cho tâm trí mình – kiểu như “Mình thương anh ấy nhiều thế này vì mình phải gánh lấy những đau khổ anh ấy đã trải qua.”
Tâm trí rất hay biến mọi cảm giác vốn đến đi vô thường – phải trở thành một câu chuyện, một tấm bia đá đè nặng lên mình theo mô típ kịch bản: nếu mình thương quá nhiều thì thành ra người hùng, giận quá thì mình thành nạn nhân. Nhưng thực ra, cảm xúc chỉ là cảm xúc, nó đến rồi đi, không cần mình phải níu giữ hay biến nó thành gì cả. Điều đó chỉ tạo thêm gánh nặng thôi.
Vậy nên, em không cần ép mình phải tích cực hay tiêu cực. Chỉ cần thấy ra: mọi chuyện đã qua rồi, và anh ấy đang ở đây với em. Ngay tại lúc này, cả em và anh ấy đều có cơ hội sống khác – tự do khỏi những gì đã qua. Điều này không có nghĩa mình quên hết tất cả, mà là không cần giam mình vào quá khứ đó nữa.
Chị mong em sẽ dần thấy nhẹ lòng hơn. Từ từ thôi, vì thương yêu không phải là cố “chữa lành” cho ai cả. Thương đúng nghĩa là để mọi thứ được như nó vốn là – kể cả những vết thương đã cũ.
Chị Ly
Khám phá thêm từ Phan Ý Ly
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.