Nhầm lẫn trói buộc là giải thoát

Em ơi, hãy lưu ý một chút đến việc vô ý ngồi thiền giữa đường đi lối lại, chúng ta phải hiểu rằng sự tỉnh giác đích thực không phải là hành động ngồi thiền mà là sự hay biết về mọi hiện tượng xung quanh và bên trong mình.

Trong cái nhìn của chị, ngồi giữa đường mà không nhận ra mình đang cản trở giao thông và gây rủi ro cho bản thân thì đó không phải là sự tỉnh giác.

Tỉnh giác là thấy biết thuần khiết, là nhận biết rõ ràng vị trí của mình và những gì đang xảy ra xung quanh.

Khi mình không để ý đến những tác động của hành động của mình đến người khác và môi trường xung quanh, mình đang bám chấp vào lý tưởng sai lầm về thiền định mà quên đi thực tại.

Thực ra thì, tỉnh giác là sự nhận biết phi nỗ lực về hiện tại. Nó không đòi hỏi một hình thức cố định hay nghi thức nào cả.

Việc em đang mải mê theo đuổi một lý tưởng tu tập cao xa rồi ngồi thiền ở nơi không phù hợp và có thể gây hại cho bản thân và người khác là một dạng bám chấp vào hình thức, mà không hiểu được bản chất của thấy biết thuần khiết.

Thế nên, điều quan trọng là phải biết mình đang làm gì, ở đâu, và tác động của hành động của mình. Đây là sự tỉnh giác thực sự.

Em có đủ tỉnh táo để phân biệt rõ giữa hình thức và nội dung? Ví dụ như chọn đầu trần chân đất đi bộ giữa nắng nóng có thể là một biểu hiện của sự cố gắng tìm kiếm tỉnh giác, nhưng nếu không có sự hay biết về trạng thái cơ thể, về nhiệt độ xung quanh, thì nó chỉ là một ảo tưởng, một bám chấp vào hình thức bên ngoài mà thôi.

Tỉnh giác là sự nhận biết rõ ràng về boàn cảnh, thời tiết, cảm giác nóng lạnh trên thân, về trạng thái của cơ thể, và từ đó đưa ra những hành động phù hợp để bảo vệ mình.

Đừng nhầm tỉnh giác với những bộ môn thách thức khả năng chịu đựng của cơ thể. Đừng để mình bị đánh lừa bởi những hình thức khắc nghiệt mà quên mất mục đích chính là sự hay biết cái đang là.

Biết cái đang là không phải để chịu đựng nó, mà để biết đúng sai và tùy duyên thuận pháp, điều chỉnh hành vi để không làm tổn hại trói buộc tới bản thân cũng như trói buộc hay áp đặt lên người khác.

Em biết không, vạn vật đều nương theo duyên nghiệp, điều này có nghĩa là mọi hành động và sự việc đều có nguyên nhân và kết quả của nó.

Nếu em bám chấp vào một hình thức tu hành mà không hiểu rõ bản chất của sự tỉnh giác, thì kết quả chỉ là sự đau khổ và nguy hiểm cho chính mình và người.

Thế mới thấy, không phải sự trói buộc nhiều sẽ đem đến giải thoát, mà là sự hiểu biết và hay biết thuần khiết về thực tại.

Em có đang tự trói buộc mình, tự trói buộc người, và nhầm lẫn đó là tỉnh giác không?

Hãy nhớ tất cả các hình thức lễ nghi chỉ là phương tiện, đừng nhầm.

Tất cả pháp hữu vi,

Như mộng, huyễn, bọt, bóng,

Như sương, như chớp loé,

Hãy quán chiếu như thế.

Kinh Kim Cang


Khám phá thêm từ Phan Ý Ly

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Gửi phản hồi